Nỗi Lòng Hồn Lang Về Cõi Thế (32)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Nỗi Lòng Hồn Lang Về Cõi Thế (32)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 2/4/2016, 21:35


Hồn nương ơi! Cánh chim trời viễn xứ
Sẽ xa mờ chốn cũ thuở ngàn năm
Ta ra đi bỏ lại một vầng trăng
Mờ nhạt ánh, khuất dần trong lặng lẽ

Từng đêm dài nơi âm gian quạnh quẽ
Hồn ai kia rách xé bởi tình tan
Mây não nề trôi giạt cõi lang thang
Rồi vỡ vụn, nhạt dần nơi khung ảnh!...

Chàng ơi! Chàng đi để em giá lạnh
Ôm mối sầu canh cánh với trăng sương
Cả khung trời tím ngắt nỗi u buồn
Chim uyên rủ, thả thương về diệu vợi

Chuỗi giờ khắc ủ ê trong mong đợi
Lang trở về, nối lại mảnh hồn yêu
Cho đêm vàng gió nhẹ thổi hiu hiu
Trời rạng rỡ, dập dìu bao mộng thắm!...

Và nàng ơi! Ta yêu nàng say đắm
Cả thân nầy ủ ấm tấm hình hài
Cho trăng vàng che mặt thẹn mê say
Gió ngượng trốn nhìn ai nồng vạn ái

Giọt sương pha long lanh vì tê dại
Lá lén nhìn động đậy bởi xem say
Mây lững lờ mắc cỡ chầm chậm bay
Suối róc rách, ngây ngây dòng nước chảy!...

Chàng với thiếp quyện hồn trong đêm mãi
Chẳng biết gì, chỉ thấy lửa hồng yêu
Ngàn đắm say kéo hồn phách liêu xiêu
Về đỉnh tận mỹ miều hương tráng lệ

Thiếp tặng chàng cả biển ngàn, sóng bể
Núi đồi cao, suối với rừng xanh
Cả giang san ngà ngọc thiếp hiến dâng
Chàng ngây ngất, vạn lần mang nỗi nhớ!...
Kha! Kha! Kha!...


Hồn Lang cảm khái trước những lời bóng
bẩy của hồn Nương mà cười sảng khoái…
avatar
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 999
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết