CHO VAY VÀ MƯỢN

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

CHO VAY VÀ MƯỢN

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 4/4/2016, 20:26




Cho vay và mượn


Hôm nay dưới ánh của vầng dương 
Mượn chút vần thơ để tỏ tường 
Nhìn thấy tình đời nhiều biến dạng 
Bởi vì BỘI TÍN khiến trăm đường 


Cuộc đời khắp chốn thuở khai sinh 
Tùy thế, tùy duyên với cảnh tình 
Mạnh, yếu, sang, hèn, khôn hoặc dại 
Cũng đều trải khắp cuộc mưu sinh! 


Có người chật vật cảnh làm ăn 
Phương tiện mưu sinh lắm khó khăn 
Gặp phải việc làm không có lối 
Chỉ tìm một cách để nuôi thân 


Mượn vốn của người cho mượn lại 
Trên đe, dưới búa chịu hàng hai 
Nếu anh không giữ điều vay mượn 
Biết lấy gì tôi trả gốc vay! 


Khách bước xuống đò để vượt sông 
Công chèo, vốn chỗ chẳng là không 
Tiền trao, cháo múc, lẽ công bằng 
Mượn trả, vay lời, chẳng bất công! 


Anh nghèo, thiếu vốn, cần xoay trở 
Dựng nghiệp, cứu mình, xây ước mơ… 
Phải hiểu nhờ đâu gây sức bật? 
Nhờ người, anh mới được thời cơ! 


Lại có một người tu nửa tu 
Cơm nhà giao vợ gánh lu bù 
Vô phương vợ phải làm tiền góp 
Chồng chẳng hiểu, thương lại kể sư 


Nhà sư nghe nói cất lời rằng: 
"Hãy nói vợ con chớ bước càn 
Nghề đó không nên tiếp tục nữa 
Bởi nghề tà mạng của trần gian!" 


Thấy sư tung ý trên vi tính 
Kẻ kiếm mưu sinh động nỗi tình 
Mong đức hiếu sinh, sư chỉ rõ 
Vì sao tà mạng hỡi sư minh? 


Rồi cũng có người dầy sách học 
Cho rằng bạc góp công không nhọc 
Ngồi trong bóng mát được tiền vàng 
Ôi! Nhận lời nghe mà muốn khóc! 


Lao động hai điều cũng gọi lao 
Quật quần dùng sức, mệt làm sao! 
Tổn tâm, hao trí, vốn, lui, tới 
Chẳng phải là lao, chớ gọi sao? 


Nầy đây! Mong hiểu cảnh cho vay 
Gạo, áo, cơm, tiền rũi với may 
Nghe thở, nghe than đời khốn khó 
Chạnh lòng, kiếm sống, xuất cho vay 


Tốt vận, xuôi chèo, gặp tín nghĩa 
Chút tiền lãi mọn, tháng phân chia 
Dập vùi hàng tháng, lời đôi chút 
Một cuộc bán buôn, được chút rìa! 


Phải mang canh cánh ngày lo lắng 
Đêm ngủ không yên, lắm trở trăn 
Nếu lỡ không may, gặp bội tín 
Tật mang, tiền mất, võ vàng thân! 


Cho mượn, người nên, mình chút cháo 
Thất thời người rụng, phải lao đao 
Có vào mới hiểu khổ là sao 
Còn kẻ bên lề, có hiểu đâu! 


Thuận tình, thuận ý, thành trao đổi 
Là lẽ tất nhiên, việc ở đời 
Nhờ có vốn vay, anh được việc 
Nhờ công, nhờ vốn tôi sinh lời 


Tại sao lẽ phải người không hiểu! 
Lại thốt lời ra để trớ trêu! 
Sự sống điệp trùng muôn sắc vẻ 
Miễn sao hòa thuận, ý người theo! 


Hôm nay muốn giãi chút niềm riêng 
Cho kẻ kiếm cơm nuôi cửa miệng 
Lại phải gặp người lời bạc ý 
Nhìn đời chẳng hiểu cuộc truân chuyên! 


Làm người được sống cảnh dương trần 
Có phút trải lòng với trở trăn 
Nhưng phải đạt tình, thông hiểu lý 
Lời vàng, ý ngọc, rõ và ràng! 


Chẳng đạt ý tình, lý chẳng thông 
Như cây cầu khỉ bắc qua sông 
Cây cầu CHỮ TÍN run cằm cặp 
Làm té tha nhân xuống vực dòng 


Thế sự, nhân tình, gây mất lòng 
Tội tình nặng lắm! Biết hay không?
avatar
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 1006
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết