NHÌN MẢNH VỠ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

NHÌN MẢNH VỠ

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 3/5/2016, 13:31


Nhìn Mảnh Vỡ

Chiều Ninh Kiều sao nghe buồn bã quá
Dãy gợn tàn rệu rã kéo về xa
Từ đáy sâu bóng tối cuộn phong ba
Rồi lộng mãi, trải ra cùng khắp ngả!

Ta thấy lạnh, thấy cô đơn héo hắt
Bước lững lờ trước mặt biến mờ tan
Nửa mảnh vàng trên cao như lúc lắc
Ngắm nhìn ai trầm mặc khóc tàn trăng

Chiếc đò đen nhúc nhích lội qua bờ
Vầng lố nhố dật dờ như bỡn cợt
U hồn mờ đang vặn mình trăn trở
Kéo giọt dài ảm đạm, nhỏ sầu lơ…

Thoảng tỉnh giấc, nhìn người qua, kẻ lại
Sao êm đềm thắm thiết biết bao nhiêu
Quấn choàng vai, liêu xiêu hai ảnh xoáy
Và không còn nghe thấy tiếng ai kêu!...

Mới hôm nào cũng lai láng trên sông
Đò xuôi ngược vờn tranh chiều êm ả
Cũng trong tay, nâng bay vào khung rộng
Níu mây ngàn, gửi mộng tận trời xa

Vậy mà nay quạnh quẽ, màu thu chết
Ôm trái sầu lặng lẽ, ngóng cô liêu
Ngước vầng trăng khuất mờ không dấu vết
Đọng ẩn tình vàng vọt nỗi đăm chiêu…

Thấy luyến lưu, nối tiếc thuở khung tròn
Nhớ nụ cười, ánh mắt, dáng hình ai
Thuở vườn xuân ngợp đầy xanh mơn mởn
Những cánh vàng đùa giỡn dưới tầng mây!...

Nguyễn Thành Sáng
avatar
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 1007
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết