Cây-Người....

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Cây-Người....

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 18/5/2016, 13:33



Cây-Người

Trong vũ trụ thật bao la, hùng vĩ
có suối ngàn, biển rộng, đất mênh mông
có trăng thanh, gió mát, những dòng sông
con người sống với dòng cây rợp bóng

Nơi rừng thiêng có vô số hoa bông
khoe sắc thắm dưới lòng bầu vũ trụ
cũng có hoa héo tàn, hoa ủ rủ
một rừng người khắp chổ giống như hoa

Biết bao người sắc thắm tợ trăng ngà
ôi đẹp quá! mặn mà người mỹ sắc
nhưng tận sâu trong tim người trầm mặc
sắc hương kia! có chắc tợ như hoa!

Có những người đầy gấm vóc, lụa là
với cảnh sống giao thoa cùng mỹ vị
nhưng biết đâu có những dòng suy nghĩ
phú quý kia, có phỉ một trang vàng!...

Gió đâu đây, gió thổi, thổi nhịp nhàng
hồn ai kia mơ màng theo gió lộng
theo ngọn gió đến tận một dòng sông
nhìn bốn hướng, mênh mông rừng cây lá

Cây lớn, nhỏ, điệp trùng nơi hoang dã
có cây to, bóng cả phủ chân rừng
có những cây, dáng nhỏ, bóng ngập ngừng
đang trụ đất, dưới vừng trời rực ánh

Đang nhìn cảnh, nhìn cây, chợt thấy lạnh
gió phương nào mành mạnh thổi về cây
mây giăng, sấm chớp, gió rít đâu đây
cơn cuồng nộ! phút giây thành bão tố!...

Rừng thiêng, cỏ cây hằng hà sa số
có cây còn, cây nhổ gốc trụi lơ
bão qua đi, cây lá, cảnh bơ phờ
một đời cây! một giờ theo cát bụi!

Người, cảnh sống, có giống cây, bão thổi
cơn gió hờn trụ nổi MỘT LOÀI CÂY
một cảnh đời trắc trở ở đâu đây
có thể ngã, lung lay NGƯỜI ĐẠO,TRÍ

Nguyễn Thành Sáng
avatar
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 1006
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết