Ký Ức Hối Hận

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Ký Ức Hối Hận

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 28/7/2016, 13:59



Ký Ức Hối Hận

Nhớ một chiều anh ghé thăm em
Trời tắt nắng, màn đêm phủ xuống
Cảnh nhà vắng lặng như vương
Nét buồn quạnh quẽ, trăng thương dật dờ!

Gia đình nghèo bên bờ lao nhọc
Cha Mẹ lo từng hộc lúa ăn
Sớm hôm vất vả cầm canh
Về khuya, đi sớm quanh năm nhọc nhằn

Chiếc giường nhỏ em nằm thay ghế
Hai đứa ngồi tựa vế gần nhau
Bởi vì tình nặng quá sâu
Đôi bên đã đặt cau trầu đính hôn

Lo cho anh, mí mùng em đậy
Sợ muỗi đen nó lại cắn anh
Còn em chẳng kể gì thân
Mặc cho muỗi đốt, chỉ phần em thôi!

Anh nhớ mãi em ơi! Những lúc
Qua thăm anh, em khúc khích cười
Chén dơ một đống trời ơi!
Anh nầy lười biếng để rồi em lo

Em mắc cỡ, co ro ngần ngại
Nhà hàng xóm giỗ quảy tiếp tay
Anh nói em cũng chìu ngay
Thẹn thùng dẹp bỏ, đến đây giúp người

Nhớ tình sâu, nụ cười thắm thiết…
Em năm xưa da diết trao anh
Thế mà trời hỡi sao đành
Bỏ em, bội ước, tan tành hồn thương!...


"Mỗi khi nhớ lại người xưa,
tôi rất hối hận"

Nguyễn Thành Sáng
avatar
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 1006
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết