BÂNG KHUÂNG

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

BÂNG KHUÂNG

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 28/10/2017, 21:53



BÂNG KHUÂNG

Biết bao lần nói rằng thôi
Không còn nghĩ ngợi đến người năm xưa
Vấn vương như thế cũng vừa
Chôn vào đất lạnh giữa mùa tuyết sương!

Bởi đâu còn bóng chung đường
Đâu còn tuổi mộng ngàn phương dâng tràn
Thời gian cạn chén phũ phàng
Giờ đây trăng lặn, ánh vàng khuất xa

Em về làm vợ người ta
Còn tôi “một gánh san hà” của tôi
Chiều nay ráng đã xế rồi
Bốn bề bóng tối dần trôi đến gần…

Vậy mà cứ mãi bâng khuâng
Cung đàn xếp cất, bao lần vói tay
Cầm lên khải nhịp u hoài
Luyến lưu da diết, đoạn đoài tâm tư!

Phải chăng hồn Sĩ mộng mơ
Hay tình yêu cũ là thơ suối nguồn
Cho dầu dưới áng mây sương
Nước dòng vẫn chảy, vẫn tuôn không ngừng…

Bao nhiêu lá ở trên rừng
Là bao lay động những lần gió khua
Yêu đương ấp ủ ngày xưa
Bao nhiêu gởi tặng, bao mùa nhớ nhung

Cây xanh tình ái thời xuân
Đơm hoa kết trái, long lanh ánh hồng
Một đêm hứng trọn cơn giông
Ngã nghiêng tróc gốc, đau lòng hồn thương!

2/5/2016
Nguyễn Thành Sáng
avatar
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 1006
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết