Vương Vấn Gót Người Đi

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Vương Vấn Gót Người Đi

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 3/11/2017, 14:54




Vương Vấn Gót Người Đi

Cánh ngọn vô tình ở nẻo xa
Bất ngờ lướt đến thổi vèo qua
Rung rinh giũ lá ngân xào xạc
Khuấy động không gian buổi ngọc ngà!

Cũng khiến cho tôi tỉnh giấc nồng 
Ngó mờ phủ khắp cõi mênh mông
Sắc xanh láng mượt còn đâu nữa
Lốm đốm màu vôi rải trắng vòng 

Cảm khái đêm nào dưới gió trăng
Lạc bay vào mộng, nỗi lâng lâng
Để vương vấn mãi người nơi ấy
Bỗng chốc giờ đây chạnh lỡ làng!

Hết rồi chầm chậm quả ngàn yêu
Nhè nhẹ đong đưa những ráng chiều
Điệp khúc cung đàn muôn vạn thuở
Êm đềm, dào dạt thả phiêu diêu

Hết rồi xúc động trào lên mắt
Nhìn thấy vườn xuân đượm sắc màu
Bốn phía ngập tràn thơ với nhạc
Khói tình nghi ngút bốc dâng cao

Tôi đi, gửi tiếng của tim tôi
Thương nhớ về ai thật lắm rồi
Nhưng chẳng thể nào đan mối chỉ
Bởi vì ánh nhạt, lại xa xôi

Em trải “Khúc Buồn” ấy nữa chi
Bận lòng trĩu nặng gót người đi
Thôi thì để sống trong hồn lữ
Ảo ảnh long lanh một ánh thề!

3/11/2017
Nguyễn Thành Sáng

avatar
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 1006
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết