Vỡ Một Cung Đàn

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Vỡ Một Cung Đàn

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 10/11/2017, 18:05



Vỡ Một Cung Đàn

Ngoài kia em khép cổng vào
Thôi sầu ánh nhạt, thôi bao đợi chờ
Sẽ không còn nữa vật vờ
Canh thâu giá lạnh, thẫn thờ gió trăng…

Trong nầy tôi cũng hốt ngàn
Sợi thương, sợi nhớ, đốt tan thả trời
Để quên dĩ vãng một thời
Dòng sông, bến nước, đầy vơi nỗi niềm

Từ nay nhịp đập con tim
Du dương điệp khúc êm đềm vấn vương
Hoá thành chuỗi hạt hàn sương
Nhành lau, ngọn cỏ rụng buông giọt dài

Hết rồi dưới ngọn gió lay
Đêm khuya quyện nắm bàn tay mộng tình
Ngọt ngào an ủi duyên mình
Dẫu cho cách trở, ảnh hình không xa!…

Giờ đây khuất ảnh trăng ngà
Em về làm vợ người ta mất rồi
Còn tôi trở lại với tôi
Âm thầm chiếc bóng ngậm ngùi, trở trăn

Đêm đêm thao thức mơ màng
Thả hồn vào cõi thênh thang lững lờ
Kéo mây trải chút vần thơ
Phôi phai héo hắt, bên bờ buồn tênh

Chiều chiều lặng lẽ mái hiên
Nhìn vầng mây xám trôi miền thênh thang
Tấc lòng lưu luyến, bâng khuâng
Thời gian, kỷ niệm…Ngập tràn nỗi đau!

10/11/2017
Nguyễn Thành Sáng
avatar
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 1006
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết