MỘT CƠN GIÓ THOẢNG

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

MỘT CƠN GIÓ THOẢNG

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 14/11/2017, 21:17



MỘT CƠN GIÓ THOẢNG

Nga ơi! Chớp mắt mấy mươi năm
Lặng lẽ hồn tình vắng bặt tăm
Một đóa hoa vàng đang sắp nở
Quấn vào lam khói khuất xa xăm!

Mãi nhớ bao chiều, em nép hiên
Trộm nhìn anh luyện võ, vung quyền
Mê say hay cả niềm rung cảm
Mà thoáng môi hồng nở nụ duyên

Bên đây hừng chí mạnh tay bung
Thân lượn nghiêng vờn, cặp cước tung
Giả bộ không hay bên hàng dậu
Một cành hoa thắm lắt lay rung…

Thấy em chầm chậm bước ngang đường
Khẻ gọi nhẹ nhàng nỗi mến thương
Hãy ghé vào đây cùng trò chuyện
Ấm tình tao ngộ cảnh tha phương!

Thẹn thùng má ửng, tiến gần anh
Thỏ thẻ êm đềm ngọn sáo ngân
Miệng nói, tay thì…lần lạc nẻo
Khiến hàng hoa tím rụng rơi nhanh

Ngọt ngào anh hẹn buổi chiều nay
Ở cạnh Bờ Hồ dưới bóng cây
Cùng ngắm trăng thanh, nghe nhạc khúc
Rồi nhìn gió thổi đẩy mây bay….

Em chưa kịp trải tấc lòng ra
“Tiếng hú rừng khuya” trổi giọng qua
Réo gọi mau về nhanh đấy nhé
Thoáng buồn với sợ cuốn rời xa! 

Hôm sau người chị gởi lời mời
Anh hãy lại nhà nói chuyện chơi…
Vặn vẹo trăng vàng chưa đủ ánh
Nếu đầy hãy tới cưới em tôi

Nga ơi! Bến nước với dòng sông
Một bóng con thuyền giữa sớm đông
Mộng trải trời tây còn diệu vợi
Lẽ nào kéo ụ để hằng trông

Tôi phải xa em, chẳng kịp từ
Khi lời vừa tụ sắp thành thơ
Tiếc cho giấy mực chưa tròn đủ
Đành phải thời gian rã nguyệt mờ!

10/5/2016
Nguyễn Thành Sáng


“Kỷ niệm một thoáng ngày xưa”
avatar
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 1007
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết