Lỡ Làng Duyên Phận

Go down

Lỡ Làng Duyên Phận

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 9/12/2017, 21:51



Lỡ Làng Duyên Phận

Trời hỡi! Không ngờ em gửi tôi
Niềm thương, nỗi nhớ tận xa xôi
Thu sương héo hắt ôm ngày tháng
Khắc khoải, mênh mang, vọng bóng thời!

Cánh gió ngàn phương ở chốn nào?
Để buồn quạnh quẽ, mảnh tình trao
Luyến lưu dĩ ảnh vầng trăng mộng
Đêm vắng đìu hiu, ánh lệ trào

Tấc lòng vương vấn trải vào thơ
Nát mảnh hồn em ngóng đợi chờ
Ngọn gió qua rồi không trở lại 
Trăng lòng ấp ủ thả vào mơ

Rồi cứ thu về thêm xót xa
Từng cơn thổi nhẹ lướt dần qua
Bao nhiêu lá đổ là bao giọt
Nhỏ vạn sầu ai, ướt đẫm nhòa!

Đau đáu tâm hồn mãi tháng năm
Chẳng màng điểm thắm, sắc đan thanh
Hoa hương thiếu nước dần khô tím
Khung ảnh mờ phai phủ nguyệt tàn…

Em ơi! Chốn ấy một dòng sông
Có bến trăng thương trải tấc lòng
Gửi gió mây ngàn về diệu vợi
Ánh vàng tha thiết mỏi mòn trông

Còn ở nơi đây cũng cánh thuyền
Một lần ghé đậu bến trăng duyên
Rồi theo con nước về xa thẳm
Cứ mãi bâng khuâng một nỗi niềm!

Có biết lòng tôi rất nhớ em?
Võ vàng ảm đạm cuốn từng đêm
Một lần trót lỡ cơ cầu thử
Cứ ngỡ vầng trăng rụng xuống thềm

Tôi đợi, tôi chờ được nhận thư
Mà sao thăm thẳm lắc xa lơ
Bóng chim tăm cá, ôi! Biền biệt 
Canh cánh hoài ai rũ nguyệt mờ…

Hiểu được thì ra quá ngỡ ngàng
Giờ đâu còn nữa mảnh trăng vàng
Hoàng hôn nhàn nhạt dần trôi đến
Tiếc thuở xuân xanh mộng lỡ làng!

21/5/2016
Nguyễn Thành Sáng
avatar
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 1162
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết