Linh Hồn Nhẹ Đi

Go down

Linh Hồn Nhẹ Đi

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 13/2/2018, 12:35



Linh Hồn Nhẹ Đi

Thật đúng vậy! Chính ta là kẻ
Dưới ráng chiều quạnh quẽ đìu hiu
Vấn vương kỷ niệm thật nhiều
Miên man nghĩ ngợi bao điều nhớ thương…

Lắm lúc nghe nỗi hờn da diết
Giữa lặng tờ nào biết gì hơn
Vói tay bưng lấy cây đờn
Ngân nga lảy nhịp cho lòng phôi pha

Niềm hụt hẫng đường xa ngã bước
Hận oán tràn đứng trước đổi thay
Yêu đương thuyền mộng đứt dây
Nhân tình thế thái dẫy đầy tái tê…

Đã khiến mảnh trăng thề mấy độ
Bị khuất che khắp chỗ tối sầm
Canh khuya lặng lẽ âm thầm
Trầm mình chịu đựng muôn ngàn âm u!

Cố thẳng chân trên bờ giá rét
Nhập tinh hoa tiền kiếp vào tim
Khơi lên ánh tỏ ngọn đèn
Phả tan lạnh lẽo, đêm đen mịt mờ

Nào lai láng vần thơ trăng gió
Nào mượt mà lá cỏ vườn xuân
Nào mây, nào nước, nào sương
Nào sầu, nào lụy, nào buồn, nào đau…

Tất cả “nào” làm trào ánh mắt
Để hôm nay nửa mất nửa còn
Ngậm ngùi được thả hoàng hôn
Không gian lồng lộng, linh hồn nhẹ đi!...

13/2/2018
Nguyễn Thành Sáng
avatar
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 1981
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết