Nỗi Niềm

Go down

Nỗi Niềm

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 5/9/2018, 13:46




Nỗi Niềm 


Anh cũng như em “Mộng Ái” à!
Một trời thương nhớ đến “người ta”
Dẫu đây là bóng, là “Tranh ảo” 
Vẫn cứ bâng khuâng mỗi độ tà!

Dạ trót thương rồi, quá đổi thương
Đêm đêm thao thức dưới trăng sương
Lắng nghe gió thổi, nhìn mây bạc
Da diết làm sao một nỗi buồn

Mấy lượt sớm chiều chạnh ngẩn ngơ
Con tim tha thiết tự bao giờ
Thời gian cằn cỗi theo mưa nắng
Nay bỗng ngập tràn cả túi thơ

Có một cái gì mãi lắc lay
Từ nơi thăm thẳm kín trong nầy
Âm thầm thỉnh thoảng rung rinh nhẹ
Mà chẳng thể nào duỗi ngón tay!

Lắm lúc suy tư, nhủ với lòng 
Thôi thì cứ mặc thả trôi sông 
Bởi tơ chỉ mối bằng lam khói 
Sao thể chèo đi được giữa dòng

Có lẽ xưa kia vướng tội tình
Kẻ đành xa vợ, để sầu đau 
Người không giữ hẹn, bôn ba kiếm
Nên phải trần gian lỡ nhịp cầu

Em ơi! Hãy khóc! Khóc nhiều đi
Cho quả yêu đương chứa những gì
Đã khiến chuỗi dài em khổ lụy
Từ đây không nữa đọng bờ mi

Rồi sẽ một ngày cõi thế gian
Cây khô rũ chết, rã thân tàn
Hồn linh hai đứa về quê cũ
Nối lại du dương điệp khúc đàn…


5/9/2018
Nguyễn Thành Sáng
avatar
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 1749
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết