Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (382)

Go down

Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (382)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 12/11/2018, 09:13



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (382)

Tơi Tả

Ôi không ngờ! Cơn giông bất chợt
Xé góc trời, gãy rớt cành cây
Hôm nào vạm vỡ thân nầy
Chỉ sau mấy tháng tan bay thịt thà!

Vài mục nước nổi ra kẻ ngón
Như khung trời loáng thoáng sương mây
Vội nghe lý sự giải bày
Uống đi! Thuốc xổ, bàn tay hết liền

Chập chờn bóng, chim hiền duỗi cánh
Nào hay đâu vướng nhánh tàn cây
Rã rời suốt chuỗi ngàn mây
Hồn, thân tan tác, đường bay rớt rồi!

Sĩ khí hùng một thời luyện võ
Bến trăng đời đây đó mơ say
Võ vàng, ảm đạm từ nay
Nẻo xa, mộng ước dựng xây chẳng còn

Ba năm dài lùa cơm không xuống
Bụng hơi đầy chỉ muốn nằm thôi
Nhưng mà lắc léo trời ơi!
Ngữa ra lại bị ngợp hơi tức thì

Sóng biển cuồng giật ghì từng phút
Bởi không tiền, lại trút sức mòn
Chợ đời mỗi bửa chen bon
Nếu không sao sống, sao còn…xương da!

Từng bao đêm hồn ta gào thét
Vọng một thời ánh biếc ngày xưa
Nhớ nhung, tiếc nối sao vừa
Hoa xuân nở rợp, gió lùa trăng thanh…

Trong tận cùng mong manh phận bạc
Quả tim đơn kéo nhạc đưa về
Người ơi! Hãy nhớ câu thề
Dầu cho tơi tả, chớ hề…rụng nha!

(Kỷ niệm một thời khốn khổ)


Nguyễn Thành Sáng


Dĩ Vãng Một Thời

Dĩ vãng phủ mầu lam khói sương
Chiều quê tịch mịch đến khôn lường
Bờ tre, ruộng lúa, dòng sông chảy
Vài cánh chim cò lững thững bương

Tắc lưỡi thạch sùng bật tiếng than
Nhịp khua đồng vọng vượt không gian
Hàng lau, bụi cỏ, bi ai cuốc
Đã xoáy cõi lòng điệu ngổn ngang

Vẫn sống âm thầm trong nỗi nhớ
Tháng năm phơi phới của thời qua
Thương nàng thiếu nữ vừa xuân sắc
Gửi trọn tin yêu dưới nguyệt tà…

Trời thu lá đổ tím rừng phong
Áo trắng trinh nguyên nhẹ gót hồng
Tha thướt dịu dàng, hoa chớm trổ
Gió lùa tơ liễu quyện lưng ong

Lảnh lót ngân nga rót mật vào
Trái tim cằn cỗi nỗi xôn xao
Mịn da, mượt tóc, chiếc răng khểnh
Rịt khựng trái tim, hỡi má đào!

Trao nụ hôn say cuối hẹn hò
Đợi chờ giao ước, nét buồn xo
Lệ rưng khóe mắt, lời từ tạ
Thất thểu dáng em bước xuống đò

Gió thoảng đong đưa gợn mặt hồ
Giang sơn trĩu nặng gánh ba lô
Chí trai hồ hải đời ngang dọc
Thỏa ý bình sinh thuyền nhấp nhô

Bóng nhạn vẫy vùng giương ngọn sóng
Tung hoành xoải cánh dạt trùng khơi
Lạnh lùng hờ hững duyên mai trúc
Thẳng bước hiên ngang chọc biển trời…

Bấy nay tiếc nuối thuở vàng son
Chuỗi đón hoàng hôn, khuyết lại tròn
Sương ướt môi mềm ru giấc điệp
Ngây hồn Lãng Tử trải đầu non

Mạch sầu day dứt đọng hàn băng
Lạc mất em rồi đêm trở trăn
Mạt lộ anh hùng giờ khắc lụn
Đâu rồi cái tuổi nẩy chồi măng?


September 23, 2018
Tam Muội
avatar
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 2116
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết