Khuất Cả Vầng Trăng

Go down

Khuất Cả Vầng Trăng

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 26/11/2018, 23:50




Khuất Cả Vầng Trăng


Hôm nào em nói, em cười
Thơ trăng dào dạt, rạng ngời ánh xuân
Hương loang toả rộng không tầng
Cảm hồn phiêu lãng thấm dần vấn vương!

Giờ đâu nét vẽ thuyền quyên
Đong đưa suối tóc, ngón duyên che hồng
Đâu đàn êm ả xuôi dòng
Treo bầu trăng mộng bềnh bồng trôi xa

Đâu rồi điệp khúc ngân nga
Gợi bao nỗi nhớ đậm đà cho ai
Hè về ngắm lá me bay
Những trưa thoang thoảng gió lay mảnh tình

Giờ em héo hắt riêng mình
Khối sầu quấn chặt, mông mênh nỗi niềm
Nghẹn ngào siết chặt buồng tim
Lịm thành Sen héo rũ chìm đáy ao

Hỡi “Ngày Xưa” ấy vì sao?!
Giọt buồn, giọt tủi nhỏ vào bóng thơ
Khiến đây xúc động thẫn thờ
Khiến đây vọng nhớ để mà tái tê

Hết rồi nhịp đập lê thê!
Hết rồi giao cảm tràn trề mến thân
Bây giờ khuất cả vầng trăng
Mịt mùng trải lối, muôn phần xót xa!...


12/4/2017
Nguyễn Thành Sáng
avatar
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 2116
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết