Tâm Tình Dĩ Vãng

Go down

Tâm Tình Dĩ Vãng

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 28/11/2018, 23:27




Tâm Tình Dĩ Vãng

Chiều hôm ấy có một người khách lạ
Đứng trầm ngâm, hóng gió giữa cầu cao
Chiếc cầu cao dẫn vào con đường nhỏ
Chuỗi năm nào trong đó biết là bao!

Những kỷ niệm ngọt ngào đan thắm thiết
Lẫn xót xa da diết cảnh tình tan
Khiến cho kẻ âm thầm rời ly biệt
Suốt chuỗi dài ửng biếc dưới vòm xanh

Lồng lộng thổi lùa nhanh xuyên mái tóc
Làm phất phơ nửa góc vạt sương buồn
Khách nghiêng mình ngó phương xuôi triền dốc
Chợt cái gì muốn khóc… bởi nghe chuông…

Chầm chậm bước theo hướng về nơi cũ
Dọc hai bờ lố nhố dãy nhà xây
Mà ngày xưa ở đây chưa hề có
Chỉ mênh mông ngập cỏ với lùm cây

Bỗng tiếng gọi của ai như quen thuộc
Phải anh Sơn hồi trước?...Phải anh hông?
Khách dừng lại, chạnh lòng quay mặt ngước
Ánh lim dim, ngờ ngợ …ửng đôi dòng…

Xe lăn bánh, nắng hồng trôi khuất nẻo
Khúc âm vang gọi réo tự bao lần
Quay trở lại thăm hồn thương dĩ vãng
Rồi âm thầm tụ lắng cất trăng tan…

Nương Tử ơi! Ta Nàng thời cõi thế
Nỗi thăng trầm…khiến lệ lắm khi rơi
Và giờ đây bồi hồi vương vấn kể
Một chút gì như để nhẹ pha phôi

Đôi suối ngọc sáng ngời tình muôn thuở
Gợn lăn tăn nức nở, trải mây sầu
Ngẩng lên em! Anh lau vơi bớt nhớ
Kiếp qua rồi, trăn trở thả chìm sâu…


28/11/2018
Nguyễn Thành Sáng

avatar
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 2116
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết