Bâng Khuâng…

Go down

Bâng Khuâng…

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 6/1/2019, 00:22



Bâng Khuâng… 

Chàng lớn lên giữa màu xanh bát ngát
Mang cõi lòng chất ngất tấm yêu thương
Biết xót xa ngã gục cận bên đường
Biết chia sẻ cảnh buồn rơi ánh lệ…

Lúc oán hận nghe thói đời dâu bể
Khi tái tê nhìn xế phủ thân tàn 
Lắm chán chường tâm địa kẻ ngược ngang
Nhiều rung cảm thấy hàng cao hứng gió… 

Bỗng một chiều bất ngờ tim trăn trở
Chuyện tương lai, lối ngõ, bước đăng trình
Đâu thể nào nhấp nhố cứ lặng thinh
Chẳng phong vũ thình lình luân chuyển tới

Đôi lóng lánh chợt hướng về diệu vợi
Có cái gì rười rượi nhẹ bên trong 
Kia con thuyền, bến đỗ, một dòng sông
Kia sóng nước bập bồng xuôi ngược mãi!…

Kể từ đó chàng thanh niên trẻ ấy
Thỉnh thoảng dừng ghé lại… dạ đăm chiêu 
Nghe văng vẳng đâu đó vọng lời kêu
Hãy cố gắng thật nhiều cho xứng đáng…

Cửa Môn Từ với tâm hồn lai láng
Chuốt trau rèn, trĩu nặng nghĩa ân sâu
Đẫm mồ hôi, mỏi mệt xá gì đâu
Đây đại lộ, vó câu chờ giục giã

Nhưng nào hay mới vừa ra biển cả
Cánh chim ngàn tơi tả bởi cuồng xoay
Khiến cả đời khắc khoải hướng trời mây
Nỗi âm ỉ tháng ngày đau dang dở

Bóng thời gian âm thầm trôi vạn thuở
Mái nhung xanh giờ đã điểm pha sương
Thế mà sao thăm thẳm vẫn vấn vương
Bâng khuâng nhớ con đường xưa lồng lộng…


5/1/2019
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 2465
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết