Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (639)

Go down

Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (639)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 26/2/2019, 20:50



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (639)

Buốt Giá Mảnh Hồn Linh

Gót lang thang dọc phố vắng chiều nay
Hạt mặn đắng lâu ngày đươm da diết
Chuông trĩu nặng chặt ghì tăng quặn siết
Hụt hẫng đời mãi miết rớt giọt châu

Khúc dở dang chẳng nợ lạc cau trầu
Thì ước hẹn mưa ngâu chi chàng hỡi
Giây tái ngộ nao lòng tràn phơi phới
Rồi ngậm ngùi chới với phút vấn vương

Áng mây lam cứ lãng đãng miên trường
Phiến lồng lộng luyến thương hồn vất vưởng
Sầu le lói lỏi len trùm Loan Phượng
Mắt mỏi mòn vọng hướng cõi xa xăm

Đông đã về tuyết trắng phủ lạnh căm
Vầng chênh chếch tháng năm âm thầm trải
Đàn lệch phím cất cung buồn tê tái
Biệt đôi bờ chướng ngại bởi hàn giông

Chuỗi bâng quơ đeo đẳng úa dáng hồng
Mầu loang lổ gợi nồng cay khoé mắt
Sương lác đác tơ vò phơi héo hắt
Ngưỡng dương trần sắp đặt khổ riêng em

Những suy tư thao thức quạnh cánh rèm
Khi nắng nhạt nhá nhem bầu nhức nhối
Nước cuồn cuộn thuyền duyên trôi vạn lối
Leo lét làn chăn gối quấn mông lung

Đêm chênh vênh lọn sóng vỗ muôn trùng
Nụ hương mật mịt mùng treo ngọn gió
Cô lẻ bóng ngả nghiêng niềm vàng võ
Mối tào khang lấp ló quyện phù vân

Bướm rời hoa dờ dật thiết tha ngân
Buông suối rũ lệ lần nhòa câu hát
Luồng nhoi nhói môi vành vương vị chát
Mạch máu rầu bát ngát tận tâm tư

Chàng yêu ơi! Có hiểu hiện bây chừ
Đầy hỗn độn ngập dư hương trống rỗng
Trơ xác nguyệt não nùng ôm ngõ mộng
Phả hoang vu trầm bổng réo rắt đờn

Mây thẫn thờ uất nghẹn tủi từng cơn
Khơi huyền ảnh chờn vờn chìm nhung nhớ
Chàng có biết! Con tim dường tan vỡ
Nỗi đọa đày nức nở lắm chơi vơi

Lại canh ba vần vũ lướt lưng trời
Thêm trăn trở tả tơi nơi tấc dạ
Dòng nghịch cảnh nát nhàu đau hoá đá
Sợi u tình buốt giá mảnh hồn linh.


December 14, 2018
Tam Muội


Hai Đầu Mang Nỗi Nhớ

V. Quỳnh ơi! Dưới khung trời yên tĩnh
Biết bao lần em nín lặng suy tư
Và bao lần em thao thức thả mơ
Niềm man mác, thẫn thờ theo nỗi nhớ!

Ngày nhiệm sở, tới lui xuyên lối ngõ 
Có lắm khi trăn trở tự riêng mình
Giữa quả hồng nhè nhẹ trỗi rung rinh
Gợi vương vấn ảnh hình nơi diệu vợi 

Đêm tuyết lạnh rải dài lên tê tái 
Bếp lửa hồng tự lấy nhúm sưởi pha
Chiều mênh mang trầm ngắm ráng xế tà
Dạ chầm chậm ngân nga lời gửi mộng

Em khuây khỏa, cố đan bằng vạt bóng
Rồi vươn mình xoải rộng cánh thênh thang
Mong mỏi tìm hái được một vầng trăng
Tặng yêu dấu trăm phần thêm thắm thiết

Có những lúc chợt u hoài da diết
Bởi hiểu rằng chỉ thiệt ảo mà thôi
Tất cả đó là khoảnh khắc cuộc đời 
Ôm vọng tưởng để rồi như bọt biển

Vậy mà em vẫn ngọt ngào dâng hiến 
Tận đáy lòng lưu luyến, vẫn hằn sâu
Đêm từng đêm thỉnh thoảng hướng về đâu
Đàn nắn phím dạt dào, ru giấc điệp! 

V.Quỳnh ơi! Cung thương em khảy nhịp
Ngày qua ngày liên tiếp chẳng hề lơi
Còn bên đây cũng thắt thẻo, chơi vơi 
Thầm thổn thức, ngậm ngùi chua xót mãi 

Có những tối mơ màng nhìn nước chảy
Thấy lượn gờn trên ấy lộ hình em
Mắt sáng ngời, môi tủm tỉm nụ duyên
Đang đứng sát con thuyền chao lư lắc

Anh muốn đến vòng tay choàng thật chặt 
Tặng bạn lòng chất ngất đỉnh ngàn say… 
Bỗng bất ngờ vần vũ xé hàng mây
Rễ loé chớp chiếu đầy muôn hạt tím 

Chỉ một thoáng ảnh hình em ẩn hiện
Rồi nhạt mờ khuất biến cõi xa xăm
Để lại đây kẻ hụt hẫng bâng khuâng
Quay trở gót ngập tràn cơn nuối tiếc

Thái Bình Dương bao la trùng sóng biếc
Mãi nghìn năm cuộn xiết phả quanh bờ
Có ai hiểu hai đầu mang nỗi nhớ
Đang gọi tình vạn thuở chuỗi sầu lơ…


16/12/2018
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 2480
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết