Nỗi Buồn Dĩ Vãng

Go down

Nỗi Buồn Dĩ Vãng Empty Nỗi Buồn Dĩ Vãng

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 21/3/2019, 15:35

Nỗi Buồn Dĩ Vãng Images?q=tbn:ANd9GcRLaKYRKMUUSmUSYiwSr9E-tJK8u4Au3KRjMS6AUYgF3gCj_RzPdQ


Nỗi Buồn Dĩ Vãng


Vói tay kệ sách nhẹ nhàng
Hộp vuông bưng xuống, trên bàn mở ra…
Chữ xanh giờ đã nhạt nhoà
Mà sao như hãy vật vờ hồn xanh…

Tâm tư chợt thoáng bâng khuâng
Bóng hình dĩ vãng hiện dần ở đây
Cạn say giờ lại tỉnh say
Ngả nghiêng, rung lắc hình hài dấu yêu!

Em cho tôi, cho thật nhiều
Bờ môi, khóe mắt, bao điều nhớ thương
Những chiều nắng rụng bên mương
Lâng lâng, dào dạt, gió luồn vào tim

Em cười là cả trời duyên
Trào dâng ngây ngất nỗi niềm mến thân
Gần bên chẳng thấy ánh tàn
Chỉ bầu xanh mát loang tràn hương hoa…

Bỗng đâu ngang trái xót xa
Vầng trăng ai nỡ xé ra đứt vành
Nửa chìm lặn khuất đỉnh ngàn
Nửa nằm lơ lửng, dưới hàng mây che

Tôi thật nghèo, ở xóm quê
Cần lao, vất vả, đường về trống không
Còn em một đoá ửng hồng
Giữa vườn thơm ngát, bềnh bồng gió đưa

Bất ngờ mai mối ghé nhà
Người ta dạm hỏi để mà cưới em 
Mẹ Cha quyết định phán truyền
Người về chốn lạ, kẻ thuyền lênh đênh…


21/3/2019
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 2702
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết