Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (790)

Go down

Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (790) Empty Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (790)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 24/4/2019, 20:41

Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (790) Images?q=tbn:ANd9GcTqPT4p_hYAGGoDFfGZGux7wPToS3cx70HV9AkX6zqKyVAMHwhL_w


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (790)

Vẫn Mãi Trong Tim

Ta với nàng hẹn nhau từ tiền kiếp
Sẽ tái sinh, gặp lại cõi trần ai
Để nối lại tình dài duyên dang dở
Mà đôi ta nặng nợ với yêu đương!

Nhưng nàng hỡi! Hồn thương lạc bước đường
Nên cách biệt, ngàn phương xa vạn lý
Trăng nhuốm buồn, đợi gió về hủ hỉ
Bút thơ nầy giờ chỉ đón thi nhân

Sao lạc bước! Để nay phải bâng khuâng
Để cảm xúc, trào dâng nguồn nhung nhớ
Biển mênh mông từ xa xưa muôn thuở
Thiếu sóng cồn, than thở cảnh chiều thu

Hồn thương ơi! Cõi lòng ta ấp ủ
Một nỗi buồn héo rũ vắng xa ai
Để từng đêm nhơ nhớ với u hoài
Nghe vương vấn tình dài nơi bến mộng!

Hỡi gió trăng! Hỡi khung trời lồng lộng
Một cuộc tình thơ mộng cách xa xôi
Để hằng đêm nghe trăn trở đầy vơi
Mượn cánh gió tìm nơi hồn gặp gỡ

Em sẽ buồn, đêm về anh không tới
Anh sẽ sầu vời vợi nhớ Hồn Thương
Đêm tĩnh mịch phủ trải trọn bước đường
Hoa lá khóc, đêm sương mờ lặng lẽ...

Ta chợt tỉnh, thấy lòng mình mạnh mẽ
Cớ sao buồn, quạnh quẽ giữa canh thâu
Chẳng ra đi kiếm bạn lại âu sầu
Dạ than thở những câu buồn xa cách

Kéo gió mây! Nhập về ta hồn quách
Rồi lẹ làng một mạch gặp người thương
Rực hăng say trên khung lộng, bước đường
Tìm gặp gỡ hồn thương nơi chốn ấy

Nàng kia rồi! Đang chờ ta, và thấy…
Hai mảnh hồn phơi phới đượm tình thơ
Bù cho em giá lạnh, nỗi chơ vơ
Trọn nồng cháy nhiều giờ trong bể ái

Dòng ngang trái, năm tháng vướng u hoài
Cung lầu mộng đêm dài xoa yêu dấu
Dẫu thuyền nay có khuất tận nơi đâu
Cũng vẫn mãi nằm vào khung biển lớn…


Nguyễn Thành Sáng



Đông Buồn Nhớ Anh

Tia nắng tắt ngoại ô buồn tĩnh mịch
Tiếng côn trùng rả rích phả không gian
Nửa oán than réo rắt nửa phàn nàn
Se cõi dạ ngập tràn niềm nhung nhớ

Đông gỏ cửa bên thềm đương nức nở
Chuỗi lạc loài trăn trở với liêu xiêu
Ôi tương tư ray rứt khiến tụy tiều
Anh có hiểu bao điều em muốn nói

Lá xào xạc ánh trăng chênh chếch rọi
Đêm chảy dài mòn mỏi ứa giọt châu
Chòm sao giăng vắt vẻo lấp đỉnh đầu
Cũng quạnh quẽ dưới bầu đen thinh lặng

Nhìn quanh quẩn tứ bề sao hoang vắng
Nặng trĩu lòng mặn đắng thấm bờ môi
Miền suy tư thổn thức dậy từng hồi
Hoài trông ngóng lạc trôi dần xuân sắc

Đời hoang hoải trải đôi dòng khúc mắc
Khoả khuây sầu khoảnh khắc lệ tơ vương
Nỗi miên man khơi lạnh lẽo canh trường
Chìm lạc lõng dáng hường đau da diết

Tiếc tri ngộ tình sông ngăn cách biệt
Tháng năm ròng mãi miết bóng cô đơn
Chực rưng rưng lận phận lẩn tủi hờn
Câu rỉ rả chờn vờn càng chua xót

Yêu ngang trái nào như chim thánh thót
Mà phiến diều chót vót ngưỡng thâm u
Tuyết tràn lan gió bấc thổi phập phù
Tan nát mảnh chu du treo cánh lộng

Duyên dang dở chỉ còn thơ kết mộng
Xoải chim Bằng chèo chống giữa biển khơi
Xây giấc mơ thắm đẹp phả khung trời
Chẳng chia thúy hay rơi vùng vực thẳm

Sương khuya rớt ước vòng tay anh lắm
Gom yêu thương gửi gắm áng mây hồng
Rẽ non bồng lướt gió vượt tầng không
Sưởi chút ấm hương nồng vơi tẻ nhạt.


January 17, 2019
Tam Muội
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 2702
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết