Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (895)

Go down

Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (895) Empty Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (895)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 1/6/2019, 23:55

Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (895) Hqdefault


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (895)

Ước Mộng Bên Đời 

Trời ảm đạm tơ đồng len lỏi mạch 
Gió xạc xào xé vách lạnh hồn côi
Mộng uyên ương đang rỉ rả từng hồi
Cay đắng tủi khúc nôi nào ai thấu 

Oán Nguyệt Lão nỡ se nhầm giai ngẫu
Để ngậm ngùi nén giấu nỗi niềm vương
Chuỗi lặng thinh ray rứt siết can trường
Cho thao thức hứng sương hàn đọng giọt

Lòng buốt giá lệ loang dài thánh thót 
Cảm xúc tràn chua xót sợi chênh chao
Giữa canh khuya trăn trở luống nghẹn ngào
Dòng tang hải khiến lao đao đôi lứa

Xám che khuất đỉnh tầng cao khuyết nửa
Ánh trăng buồn song cửa khẽ khàng qua
Trong cô đơn khao khát những đầm đà
Khi vạn vật ngân nga chìm giấc ngủ

Đông se sắt gối chăn dường ủ rũ 
Hạt suy tư kết tụ dưới khung mờ
Ảnh chập chờn ngồi thổn thức phổ thơ 
Nghe nhoi nhói ngẩn ngơ buông ngòi bút

Dâng nức nở gọi thầm anh giây phút
Đọt diết da vi vút trải non ngàn
Khắc khoải sầu héo hắt phủ quan san
Lời ước thệ em đan thành mối chỉ

Cung đờn lỗi lạc lương duyên vạn kỷ
Nay gian trần nhạt vị, cách biệt đau 
Đông lại đông gặm nhấm giữa nát nhàu
Thân rã rượi dàu dàu sâu tâm tưởng

Vầng sao bạc thẫn thờ mòn mỏi hướng
Ngàn dấu yêu vất vưởng trái tim hồng
Phận lỡ làng sóng sánh phả tầng không
Tình chẳng vẹn mênh mông bờ trông ngóng

Mình yêu hỡi! Bên đường đời tẻ bóng
Câu phỉ nguyền hoài vọng một tương lai
Ghép mảnh tim, xoải rộng, đoá hoa cài
Bình minh đón khoan thai cùng nhịp bước.


January 23, 2019
Tam Muội


Nỗi Niềm Hồn Thương

Em da diết nỗi niềm trong giá lạnh
Dưới khuya mờ canh cánh mãi không thôi
Có những lúc gượng cười vơi u ẩn
Rồi vẫn tròn một thoáng dậy sầu tơi

Tâm sự buồn đầy vơi ai hiểu thấu
Chỉ âm thầm đau đáu một mình ta
Lắm bao chiều ngắm tà dần khuất dấu
Bước chân thầm tự bảo cố phôi pha

Muốn quên đi sao mà lòng vẫn nhớ
Muốn hết rầu trăn trở hãy còn đây
Muốn nhẹ nhàng từ nay phong kín ngõ…
Dạ cứ hoài vò võ vấn vương Ai…

Còn ở anh cũng ngày như mọi ngày
Sương điểm trắng trải dài nơi khoé mắt
Thương với nhớ đầy ngất đỉnh trời mây
Nhưng chẳng thể vói tay mang xuống đất

Không gian tối cuốn chặt mảnh vườn đông
Từng từng chập bềnh bồng muôn vạt xám
Chim nhớ bạn rũ cánh cạnh bờ sông
Muốn bay kiếm lại không nơi tìm đến

Đêm u tịch rỉ rên ngoài mé cỏ
Trong góc phòng ngồi đó kẻ bâng khuâng 
Lặng âm thầm khảy đàn theo nhịp thở
Âm vang buồn gửi gió thả xa xăm …

V. Quỳnh ơi! Bóng tàn đang phủ kéo
Nỗi luyến lưu thắt thẻo ruột gan tình
Nửa lỡ làng nửa mình ngăn cách nẻo
Phải cam đành thấu hiểu đợi ba sinh

Em nhìn kia! Lung linh trên cõi lộng
Trăng sao ta vẫn phóng ánh khung trời
Dẫu chầm chậm chìm rơi và khuất bóng
Cũng sẽ rồi chuyển động trở về nơi

Mai mốt đây dòng đời trôi tới mãi
Bếp tro tàn còn đấy xác tro trơ
Ai có hiểu dòng thơ từ thuở ấy
Đôi Ma Hồn sống lại giữa cung mơ…


6/2/2019
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 2822
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết