Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (952)

Go down

 Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (952) Empty Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (952)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 16/6/2019, 22:34

 Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (952) 367781-large


Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (952)

Cảm Nhận Tình Ma

Đêm tĩnh mịch cô đơn buồn gặm nhấm
Chuỗi u hoài suy ngẫm lạnh gối chăn
Cơn mộng mị không ngăn ngàn dấu chấm
Mắt lệ nhoà ướt đẫm kỷ niệm khăn

Mãi thắc thỏm trở trăn chìm khắc khoải
Dãy hàn sương hoang hoải ảnh khuê phòng
Càng da diết trông mong dang cánh xoải
Tới thâm sơn hầu toại nguyện tấc lòng

Tiếng gió rít đèn chong tàn sắp lụn
Vẻ phạc phờ bủn rủn cả tay chân
Ngoài song cửa hiện dần làn khói vụn
Thót bàng hoàng muốn sụn khắp châu thân

Hỡi bóng quế! Xin gần đây chất vấn
Phải oan hồn uất phẫn nợ thế gian
Còn nghiệp chướng ngập tràn nên thờ thẫn
Bóng vật vờ luẩn quẩn nghẹn chứa chan

Âm khí toả miên man dường thống thiết
Tựa mơ hồ chặt siết nỗi niềm đau
Thi thể rữa dàu dàu tan mãnh liệt
Tiến lững lờ ấm nhiệt quấn vào nhau

Ôi cám cảnh! Xám màu loang cõi dạ
Xót xa trùm vật vã ngưỡng chơi vơi
Vong vất vưởng tơi bời bao nghiệt ngã
Đúng thật chàng thoáng đã lửa ma trơi

Hoá công buộc thuyền đời đầy bão tố
Mấy năm ròng thiếp khổ mạng trần ai
Những nặng trĩu miệt mài lê từng phố
Mỏi mòn ngày hội ngộ bước khoan thai

Nay gặp gỡ đường hai chia rẽ thuý
Biệt âm dương huyệt huỷ mối duyên tình
Nỡ đành đoạn điêu linh giày xương tuỷ
Goá phụ rồi rã nhuỵ kiếp nhân sinh.


February 19, 2019
Tam Muội


Tê Tái Mảnh Hồn Ma

Anh da diết với nỗi sầu khôn tả
Lệ ma hồn rỉ rả nhỏ hư vô
Muốn nằm cạnh bên vợ hiền khuây khoả
Bao năm dài thương nhớ cách xa nhau!

Mà hỡi ôi! Nào đâu còn thân xác
Chỉ vật vờ, khoảnh khắc ảnh mờ thôi
Cho tha thiết đầy vơi nơi phảng phất
Phải nghẹn ngào dằn vặt đỉnh chơi vơi…

Ngoài song cửa từng hồi mưa tí tách
Gió đẩy đưa lách cách vọng âm buồn
Lửa ân ái rực hồng dang dở tắt
Khiến cõi lòng chất ngất mối tơ vương

Anh tiến sát cạnh giường nhìn em ngủ
Mái nhung huyền che phủ vạt đìu hiu
Khom cúi xuống vói khều sang phía đó
Để nhẹ nhàng hơi thở của vợ yêu

Bỗng bất chợt khuôn chiều nghiêng trở lại
Mở bừng ra, nhấp nháy hướng về anh
Em ú ớ lâm râm trong mệt mỏi
Rồi nhấc tay cố vói giữa thâu canh! 

Có phải chăng mộng lành nơi giấc điệp
Dẫn u hoài thiêm thiếp thẳng vào mơ
Để năm tháng đợi chờ bên giá rét
An ủi lần chấm hết một vần thơ… 

Môi rung rung, lắc lư bờ vai lạnh
Em ngả đầu tiếp nhắm dưới thu đêm
Anh đứng lặng mà tim đau ngút tận
Hận riêng mình và hận cả cho em

Vì sao lại mối duyên tình thắm đượm
Nửa chừng xuân phải hứng chịu phũ phàng
Cho người phải võ vàng từng hôm sớm
Kẻ tái tê lởn vởn bóng lang thang…


19/2/2019
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 3132
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết