Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (977)

Go down

 Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (977) Empty Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (977)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 25/6/2019, 22:16

 Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (977) High-quality-sad-girls-wallpapers-79c86d4c508669f15127b49f9f4465


Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (977)

Hoài Trông Cánh Nhạn

Gió đong đưa xào xạc những tàng cây
Bay lất phất tóc mây màu thương nhớ
Chợt hoài niệm giấc mơ hồng tan vỡ
Của một thời trăn trở siết con tim

Chiều hôm nay sa mạc bỗng im lìm
Thiếu lảnh lót đàn chim tung vạt cánh
Và tia nắng loang dần soi khung sảnh
Để nỗi buồn hiu quạnh chiếm không gian

Anh quên rồi thắm thiết mộng chứa chan
Ngàn gắn bó tay đan vào hẹn ước
Nay hờ hững cuộc tình đem đánh cược
Khiến ưu sầu trải bước dưới cô đơn

Dòng sông xanh đẩy mạch nước chờn vờn
Con sóng dập từng cơn thuyền chao đảo
Buồm tơi tả gập ghềnh treo giông bão
Trách nhau vì con tạo mãi vần xoay

Nửa mảnh đời hẩm phận vẫn loay hoay
Muốn xoá hết nguôi ngoay theo ngày tháng
Chẳng vướng bận tơ lòng buông lơ đãng
Tự nhủ thầm hãy ráng cố mà quên

Ảnh đèn đường lấp loé đã nổi lên
Sao em cảm tiếng rền vang trống vắng
Duyên với nợ gieo bao nguồn mặn đắng
Ray rứt niềm lẳng lặng luống suy tư

Cánh thư xưa nhoà nhạt dáng lừ đừ
Cuốc đồng vọng gật gừ đêm lẻ bạn
Đau rã rượi trập trùng câu than vãn
Hỡi canh tàn! Cánh nhạn nỡ hoài trông…

Mất nhau rồi dang dở có phải không
Hay sương muộn bập bồng vương mắt biếc!


February 18, 2019
Tam Muội


Đành Âm Thầm Dừng Bước

Chiều hôm ấy tình cờ trên bãi vắng
Ta gặp nhau dưới nắng rụng lưng đồi
Thấy “Ai buồn” thơ thẩn hướng xa xôi
Đang thả chậm… từng hồi dâng cảm xúc…

Thế là quen sau chuyện trò vài phút
Duyên tương phùng giữa lúc mộng mơ duyên
Vướng gian nan, lận đận lắm ưu phiền
Tôi ngần ngại, nỗi niềm không dám nghĩ

Nhưng chẳng hiểu vì sao luôn âm ỉ
Nhớ bóng hình, thủ thỉ cận bên tai
Nhớ nhẹ nhàng suối biếc thẳng nhìn đây
Nụ tủm tỉm chứa đầy bao vương vấn…

Kể từ đó như bâng khuâng, hụt hẫng
Cứ miên man, luẩn quẩn mãi tâm tư
Rồi bất chợt bỗng nhận được cánh thư…
Dạ xao xuyến, sững sờ theo khoảnh khắc 

Em lại đến và trải bầu dịu mát
Với khu vườn xanh ngát trổ đầy bông
Khiến mảnh thuyền đang nhấp nhố dòng sông
Nhìn nắng đổ, chạnh lòng khao khát ghé 

Đêm sương lạnh, tắm trăng tàn quạnh quẽ
Nghe tiếng đàn nhè nhẹ ở con tim
Từ lâng lâng đẩy giục thúc làm chim
Bay biển bắc đi tìm…mong khuây khoả… 

Tôi lặng lẽ thả hồn theo ngọn gió
Bước chân thầm qua đó một lần thăm
Để ngỡ ngàng trước lộng lẫy cao sang 
Em đoá thắm, cành vàng treo cửa ngọc

Còn ở tôi ngập bụi mờ lông lốc
Thì làm sao kín bọc đủ che em…


25/2/2019
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 3053
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết