Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1187)

Go down

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1187) Empty Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1187)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 30/8/2019, 13:40

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1187) 141831-tam-sinh-10


Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1187)

ĐƯỜNG GẶP HỒN THƯƠNG

Trăng không gió để ánh trời ngàn ngạt
Gió thiếu trăng bàng bạc cõi âm u
Có gió trăng, đêm thu trời thanh mát
Dịu không gian, réo rắt tiếng lòng ru!

Em trăng sáng! Thiên thu tình bến mộng
Anh gió đời! Lồng lộng thổi mây trời
Ta gặp nhau đầy vơi tình thơ thắm
Toả tin yêu,dòng sống, kéo sầu trôi

Nếu thiếu nhau để rồi như héo úa
Hoa lá buồn, giàn giụa nỗi sầu ai
Cảnh chiều thu đoạn đoài treo khung cửa
Một trời buồn, lá đổ, gió heo may!

Hồn nương ơi! Tình ai trong tỉnh lặng
Đã thấm rồi, kết lắng ở lòng ta
Gió thoáng buồn, rít ra từ phương vắng
Rồi chuyển mình để lấn áng mây ra!

Như ẩn ức tình ta trong vòng đóng
Để tương tư, chiếc bóng với quạnh hiu
Rồi nắng tàn, chiều chiều nghe khuấy động
Tận tấc lòng tiếng vọng một lời yêu!

Để hôm nay thật nhiều bao thương nhớ
Để bây giờ trăn trở với sầu tơi
Để chiều nhìn xa xôi nơi vời vợi
Rồi thấy buồn nhức nhối mảnh hồn rơi!

Có phải chăng? Một đời sầu tan tác?
Ta mất nhau, tan nát mảnh hồn yêu
Để ngàn thu tiêu điều, sầu trầm mặc
Nỗi nghẹn ngào, héo hắt biết bao nhiêu!

Thế mà sao? Thật nhiều bao thương nhớ!
Lạc bến chờ để thở với buồn than
Để hôm nay! Nắng tàn, chiều dần tối
Và bây giờ rũ rượi nỗi niềm mang!

Cho mai nầy, trăng vàng trên đỉnh núi
Chẳng một mình thui thủi với đêm đen
Có gió nhẹ từng đêm dìu dặt thổi
Một bến tình phơi phới gió trăng xen!

Tình thắm thiết, từng đêm nơi phương ấy
Ta nơi đây cũng dậy ánh trăng vương
Cảm động thay! Mở đường cho sống mãi
Phụ thê tình cảm khái nghĩa yêu đương

Nối nhịp cầu kết đường mộng hồn thương
Em hiểu chăng! Nàng hỡi! Hỡi hồn nương?
Nay chỉ mối, tơ vương đà nặng vướng
Cố làm sao chuyển hướng đẩy mây buồn...


Nguyễn Thành Sáng


Tiếng Lòng Nàng Kiều Nữ

Trời ảm đạm phẩy dòng ngâu ẩm thấp
Sảnh Nguyệt Lầu tấp nập kẻ đón đưa
Ngọn đèn lồng leo lét ngưỡng song thưa
Vài lữ khách say sưa vào giấc mộng

Nàng Kiều Nữ khảy cung đàn trầm bổng
Cất ngân nga, lụa lộng lẫy quay cuồng
Chén gọi mời ngả ngớn chuốt lời buông
Hầu ong bướm thưởng luồng mưa rải rác

Gió buốt lạnh loang sâu lồng nốt nhạc
Rỉ rả hồn xơ xác siết tâm can
Mở quả yêu ôm ấp thoáng chốc tàn
Khơi héo hắt châu tràn phai ánh ngọc

Buổi tiễn biệt chiếc trâm hoà lọn tóc
Hẹn mai nầy bảo bọc suốt đời hoa
Hứa dang tay thề hứng giọt lệ nhoà
Kiệu võng lọng, cài thoa, cô dâu mới

Phận cỏ dại dám mơ điều diệu vợi
Chàng về quê môi giới trót tháng ngày
Nét võ vàng thổn thức giữa đắng cay
Bặt tin nhạn thuyền nay vùng bão ngoắc

Niềm hạnh phúc phải chăng là huyễn hoặc
Tưởng đổi đời dấu ngoặc xoá đau thương
Nhưng ngẩn ngơ, Chàng vó ngựa thẳng đường
Câu phu phụ uyên ương toàn chót lưỡi

Lệch trục phím nhịp rung làn tức tưởi
Ngẫm phận mình rã rượi lẫn xót xa
Còn nữa đâu tia lấp lánh thanh ngà
Sớm hoen ố nết na loà trinh tiết

Lãng Tử hỡi! Có đâu lời giả thiệt
Hoàng hôn nào mãnh liệt tiếng con tim
Chuỗi ru êm trên sóng nước đắm chìm
Nay hờ hững im lìm sao đành đoạn

Sáo vi vút khúc ưu hoài ai oán
Nghĩa là gì câu hoạn nạn cùng nhau
Ý sắt son tô đượm há nhạt màu
Đồng phối ngẫu trầu cau xanh tươi thắm!

Dẫu bội bạc dứt dây hồng gửi gắm
Mãi vô tình, vạn dặm trở cách ngăn
Thiếp vững gìn Én Nhạn dệt góc khăn
Dầu trĩu đá suối lăn dài nhung nhớ

Mong quang đãng để đào mơn rạng rỡ
Điệp tương phùng hớn hở ngập mùa xuân
Mái yên bình quên nỗi khổ trầm luân
Đón vệt sáng trăng nhuần đêm thoả vọng.


May 4, 2019
Tam Muội
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 3124
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết