GIẤC MƠ KỲ LẠ CỦA VUA MINH MẠNG

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

GIẤC MƠ KỲ LẠ CỦA VUA MINH MẠNG

Bài gửi by ntrinh on 22/12/2012, 18:51



Vua Minh Mạng. Ảnh nguồn Internet



Hoàng tử Nguyễn Phúc Đảm, con thứ tư của vua Gia Long và bà Thuận Thiên Trần hoàng hậu . Ông sinh năm 1791. Theo sử sách, hoàng tử Đảm rất thông minh, hiếu học, văn võ song toàn. Hoàng tử Cảnh mất, Nguyễn Phúc Đảm được lập làm thái tử. Năm Canh Thìn (1820), vua Gia Long băng hà, theo di chiếu, thái tử Đảm được nối ngôi, lúc bấy giờ ông mới 30 tuổi, và đổi niên hiệu là Minh Mạng.

Tương truyền rằng, một hôm đang nằm trên võng, trong con thuyền rồng lướt nhẹ giữa hồ Tĩnh Tâm, nhà vua thiu thiu ngủ. Giữa bốn bề hương Sen thơm ngát và làn gió nhẹ thổi, ngài mơ thấy mình đang lạc vào một vùng non xanh nước biếc hệt như tiên cảnh. Từ ngọn núi màu Lam, ngài thấy một người mặc áo xanh, dáng vẻ thư nhàn, trên đầu đội một chiếc mũ cỏ, tay cầm một chiếc gậy nhọn đưa lên đâm vào mặt trời. Mặt trời đang sáng, bỗng đùn lên những đám mây đen che lấp cả bầu trời. Ngài tức dận lắm. Ta là thiên tử, là con trời, sao có kẻ dám coi thường ta đến thế!

Ngài quát “Bay đâu, mang kể to gan kia đến đây để ta hỏi tội”. Người mặc áo màu lam giáng vẻ học trò như không nghe thấy gì, lại đưa cái gậy lên đâm vào mặt trời, tự nhiên mây đen tan hết, mặt trời hiện ra chói lọi. Nhà vua ra hiệu cho đám cận thần và quân lính đi vây bắt kẻ to gan kia ! Một vùng núi non yên tĩnh bỗng nhiên náo loạn. Người học trò mặc áo mầu lam biến mất. Một thiếu nữ trẻ đẹp, sắc nước hương trời hiện ra. Người con gái tự xưng họ Ngô. Một cận thần rập đầu trước nhà vua:

_ Muôn tâu, người con gái này đúng là Ngô Thị Chính, con của chưởng cơ Ngô Văn Sở.

Nhà vua sững sờ trước vẻ đẹp của cô gái. “Con gái của chưởng cơ Ngô Văn Sở ư ?” _ Nhà vua tự hỏi mình. Vị quan đại tư mã này tên thật là Ngô Văn Sỹ, chẳng phải là một vị tướng tài của Quang Trung Nguyễn Huệ đó ư?

_ Muôn tâu, đúng vậy! vị quan đại tư mã này đã quy hàng Thế tổ Cao Hoàng đế ( Tức vua Gia Long), đấy ạ!
_ Mau dẫn nàng đến đây!

Nhà vua tỉnh mộng. Chiếc thuyền rồng vẫn êm ái lướt nhẹ trên mặt hồ giữa làn hương thơm ngát. Giấc mơ ám ảnh ngài. Vừa dịu ngọt lại vừa bực bội. Ngài chau mày, nghĩ đến tên học trò mặc áo màu lam. Hắn là ai mà ngang ngược thế! Nhà vua liền sai gọi quan Thái Bộc vào. Sau khi nghe nhà vua kể lại giấc mộng kỳ lạ kia, quan Thái Bộc thưa “ Muôn tâu hoàng thượng, theo đoán mộng của thần, đó là một giấc mơ lành”.

_ Lành ư? Ta đã gặp một kẻ ngang ngược, coi thường cả thiên tử… những kẻ như thế chẳng phải là loạn thần tặc tử sao ?
_ Hoàng thượng thánh minh ! chắc hoàng thượng hiểu rõ hơn ai hết, những người khí phách ngang tàng thường là người trung thực, chỉ có những kẻ xiểm nịnh mới là bọn loạn thần tặc tử!

Là một vị vua mẫn tiệp, Ngài thấy quan thái bộc nói cũng phải. Xưa nay, những kẻ phản trắc, thường là những kẻ xiểm nịnh. Dẫu vậy, ngài vẫn thấy rất khó chịu ! Hình ảnh kẻ ngang tàng kia cứ hiện ra trong đầu ngài. Nhà vua cố xua đi, cố an ủi mình rằng trong giấc mơ sự thể thường ngược lại. “Mà sao nhà ngươi lại nói là một giấc mơ lành”?

Quan Thái Bộc, một người đoán mộng nổi tiếng của kinh thành biết nhà vua là một minh quân. Ông cũng biết rằng, dù là một ông vua thông thái đến đâu vẫn không thoát khỏi ý nhĩ thường tình của các bậc vua chúa, xưa nay luôn coi mình là thiên tử, là con trời …Thế mà có kẻ dám dùng gậy chọc vào mặt trời, dù chỉ là trong giấc mơ!

- Muôn tâu …Theo đoán mộng của thần, sau này nhà vua sẻ gặp được một hiền tài có tên là Trứ (Quan Thái bộc có lẽ đã dựa trên lối chiết tự mà hội đoán vì trong giấc mơ của nhà vua người đã gặp một thư sinh đầu đội mũ cỏ tức là chữ Giả, trên có bộ thảo tức là chữ Trứ). Ngài còn được một mỹ nhân hầu hạ suốt đời !
- Vậy ư ? Nếu ta gặp được hiền thần để giúp ích cho nước nhà và có được mỹ nhân thì còn gì bằng !
- Thưa …sang năm có kỳ thi hương, kính mong hoàng thượng để ý xem có ai tên là Trứ đến từ Lam Hồng …
- Phải, ta cũng cho phép nhà ngươi giúp ta việc này.

Đến kỳ thi hương, nhà vua cùng quan Thái bộc ngự lãm. Kết thúc ngày thi thứ nhất, quan Thái bộc tâu với nhà vua lên kiệu rồng theo chân một thư sinh ra tận bờ sông Hương. “Hệt như trong giấc mơ”- Ngài kêu lên. Chỉ khác là trong đời thực, người này không cầm gậy mà cầm ngọn bút. Đứng bên bờ sông, con người ăn mặc như một thư sinh nhưng dáng vẻ ngang tàng đưa ngọn bút vạch vào trời xanh những đường nét vô hình. Anh ta viết gì? vẽ gì vậy? Trời đang trong xanh bỗng nhiên tối sầm, sấm chớp nổ đùng đùng, rồi mưa, mưa như trút nước. Người học trò ngang tàng đứng giữa trời mưa, ngửa cổ ra cười, rồi anh ta đưa ngọn bút lên vạch vào khoảng không những đường nét lạ lùng. Chẳng mấy chốc, mưa tạnh như có phép màu, bầu trời hiện ra trong xanh …

Lần này là thật, nhưng nhà vua tưởng mình đang mơ. Một tên học trò ! Hắn có cốt cách không phải người thường!
Trứ lọt vào mắt rồng từ đó.

“Làm trai đứng ở trong trời đất
Phải có danh gì với núi sông”.

Nhà vua đọc đi, đọc lại hai câu của Trứ viết. Lại nghĩ tới giấc mơ và lần gặp ngoài đời. Ngài vừa mừng vì mình đã có được một hiền thần như quan Thái Bộc đoán mộng, lại vừa cảm thấy khó chịu, một sự khó chịu đến bực bội mà chính ngài cũng không hiểu nổi! Con thuyền rồng lại đưa ngài ra hồ Tĩnh Tâm.

Một cảm giác trái ngược trong ngài, cái cảm giác của một thiên tử đứng nhìn người học trò rời trường thi, một thần dân của mình ngang nhiên múa bút làm kinh động trời đất lại là một hiền thần của ngài sau này, một người như quan Thái Bộc nói, sẻ giúp ngài dựng nên nghiệp lớn!

“Phải có danh gì với núi sông” – Sao hắn lại có ý nghĩ giống ta vậy!

Ngài nghĩ tới những ấp ủ to lớn của mình. Ngài sẽ xây dựng lại kinh thành. Cải cách thể chế. Giảm bớt sưu thuế, tạp dịch cho người dân. Ngài sẽ ban bố lệnh cấm hút thuốc phiện. Ngài sẽ cho đúc chín đỉnh đồng và trên chín đỉnh đồng sẽ cho khắc họa hình ảnh non sông, đất nước trường tồn. Phải, ta bắt đầu từ việc xây dựng Ngọ Môn …

“Một tên học trò còn muốn làm những việc để lưu danh sử sách, huống hồ là ta, bậc thiên tử” - Ý nghĩ đó thôi thúc nhà vua.

Chợt trong làn sương khói mờ tỏ hiện ra một giai nhân. Ta lại năm mơ ư?

- Muôn tâu …Thần thiếp xin được vấn an Hoàng Thượng !
- Nàng là …Là ngươi trong mộng đó à ?
- Hoàng thượng xá tội …thiếp là Ngô thị Chính vào cung đã mấy năm nay nhưng chưa được hầu hạ Hoàng Thượng …

Nhà vua như tỉnh mộng. Nàng vào cung đã mấy năm nay sao ta chỉ gặp trong giấc mơ? Ôm người con gái đẹp tuyệt trần trong tay, nhà vua cảm thấy từ người nàng, từ da thịt nàng lan tỏa một mùi hương thật quyến rũ. Nồng say đến cuồng nhiệt, nhà vua tưởng mình không còn là mình nữa.

“Nàng bảo sao? Nàng muốn ta đúc cho nàng một lò hương trầm mạn ngọc như cha ta đã làm với người con gái mình yêu ư ?”
“Thưa vâng! Thiếp nằm mơ thấy mình được ủ trong mùi hương trầm…Hoàng thượng có cảm thấy mùi hương trầm tỏa ra từ người thiếp không?”

Nhà vua gật đầu. “Lạ thật, đúng là thân thể nàng tỏa ra mùi hương trầm dịu ngọt”.

“Nhưng ta …” – Nhà vua định nói với nàng rằng ta đang xây dựng lại kinh thành, quốc khố đang cạn dần …Ta phải để lại cho đời sau một kinh thành nguy nga tráng lệ …Ta không thể làm theo ý nàng…nhưng, bậc quân vương không bàn chuyện quốc gia đại sự với đàn bà dù nàng là người mà ta yêu mến”.

“Ta sẽ đúc cho nàng một là hương trầm, nhưng không phải lò hương trầm mạn ngọc”
“không có là hương trầm mạn ngọc, thiếp không thể …”.
“Nàng nói sao ?”
“Thiếp không thể có được mùi hương cho hoàng thượng …!”
“Ý nàng là …?”
“Lẽ nào ngọc ngà vàng bạc của hoàng thượng quý hơn … thần thiếp ư ?
“Ngọc ngà châu báu là vật ngoại thân…lẽ nào nàng không hiểu điều đó. Đã là vật ngoại thân thì…nó đến, nó đi lúc nào ai mà biết được…sao lại có thể sánh con người quý giá của nàng với những thứ đó!”.
“Ngọc Bình có được, sao thần thiếp lại không !”.
“Nàng đòi hỏi vô lý quá !”.
“Càng được yêu chiều, nàng càng có những đòi hỏi thật vô lý” – nhà vua bực bội nghĩ.

Mỗi lần như vậy, nhà vua lại rời bỏ nàng sang ở với người con gái khác. Mấy trăm cung nữ luôn đợi chờ ngài. Theo sử sách, nhà vua đã có con với bốn mươi phi tần và số con của ông cũng đạt mức kỷ lục 142 người trong đó có 78 hoàng tử và 64 công chúa.

“Ta muốn nàng chỉ là người con gái trong mơ”- nhà vua thốt lên như vậy. Chỉ là người con gái trong mơ thôi!

Nhưng, có một người trong đời thực làm nhà vua rất hài lòng đó là Nguyễn công Trứ. Những năm lo xây dựng lại kinh thành Phú Xuân, thay đổi luật lệ thi cử, cải cách triệt để từ nội trị đến ngoại giao cả những thay đổi trong dòng họ của mình và việc cấm đạo Thiên Chúa…đã đụng chạm đến quyền lợi của của nhiều tầng lớp đặc quyền đặc lợi thời bấy giờ, làm nẩy sinh nhiều mâu thuẫn trong dòng tộc, dẫn đến sự xáo trộn trong xã hội. Từ đó giặc giã nổi lên khắp nơi. Việc đánh Chân Lạp và những kẻ quấy rối bờ cõi đã được nhiều hiền tài giúp sức trong đó có những công thần như Nguyễn công Trứ và Lê văn Duyệt.

Từ phương xa trở về, chưa kịp hưởng vinh hoa do nhà vua ban thưởng, Trứ đã xin được trở ra Bắc Hà. “Nước vững là ở dân, dân vững là ở nông, nông vững là ở đất …bây giờ giặc giã đã dẹp xong, thần xin thánh thượng ban chỉ dụ cho dân khai khẩn vùng đất rộng lớn cuối con sông Nhị Hà, làm đê lấn biển, tạo lập cơ nghiệp ngàn đời”. Trứ ra đi. Đi đến vùng đất sình lầy cùng người dân áo vải …

Mấy năm sau, nhà vua lại nằm mơ. Một giấc mơ lạ lùng. Ngài thấy một con rồng đang phun mưa. Mưa như trút nước. Nước dâng cao ngùn ngụt. Nước làm vỡ con đê biển. Làng mạc, hoa màu, lợn, gà và bao nhiêu là người, tất cả bị nhấn chìm trong dòng nước mênh mông như biển cả. Và người con của xứ Hồng Lam, đầu đội mũ cỏ, với chiếc gậy trong tay đang quất tới tấp vào con rồng biển. Cuộc chiến tưởng như không cân sức ấy diễn ra rõ mồn một trước mắt nhà vua. Nhà vua kêu lên: không! không! không! sao lại thế này! Sao lại thế này!

Nhà vua liền triệu qua Thái Bộc vào và kể lại giấc mơ. Quan Thái Bộc mặt biến sắc, thưa “Muôn tâu, theo đoán mộng của thần, lần này sẻ có kẻ làm phản”.

Nhà vua mật chỉ cho bộ hình điều tra. Ít lâu sau, nội các gồm Hà Quyền, Nguyễn Tri Phương, Hoàng Quỳnh làm bản sớ tâu lên tội phản nghịch của một công thần… Trứ được triệu về. Nhà vua đưa ra một quẻ bài với bốn câu thơ (dịch nôm):

Giúp Hán, há thua cùng tướng Hán
Phò Chu, nào kém bọn tôi Chu
Trần Kiều nếu gặp cơn binh biến
Mảnh áo hoàng bào dễ ép nhau.

Đọc xong bốn câu thơ trong quẻ bài, Trứ nói “Kẻ nào to gan giám ví mình với Triệu Khuông Dẫn…Thần nghĩ, hoàng thượng nọc ra đánh mấy roi là đủ. Văn chương muôn đời cũng chỉ là văn chương!”

Nhà vua chau mày, quay mặt đi, không nói gì!

Kẻ to gan kia chính là Lê Văn Duyệt, một công thần từ đời vua Gia Long. Duyệt “nói chuyện với người ta rằng y xin được quẻ thẻ có câu thơ hoàng bào” (Tức bốn câu thơ trên). Vốn sẵn gét Lê Văn Duyệt, nhà vua dựa vào đó kết tội ông. Vua Minh Mạng ra dụ “Tội của Lê Văn Duyệt nhổ từng cái tóc mà kể cũng không hết. Vậy cho tổng đốc Gia Định đến chổ mồ hắn san làm đất phẳng và khắc đá dựng bia, ở trên viết to những chữ: Chổ này là nơi quyền yên Lê Văn Duyệt nhục pháp …”.

Dân kinh thành Phú Xuân kể lại rằng, hôm hành hình Lê văn Duyệt trời mưa rất to nhưng không có sấm chớp. Sau buổi hành hình, người ta thấy một vị đại thần từ Ngọ Môn đi ra. Đến đồi Vọng Cảnh, ông cởi bỏ áo mũ nhà quan, ngất ngưỡng lên đồi thông, vừa đi vừa đọc:

Kiếp sau xin chớ làm người
Làm cây thông đứng giữa trời mà reo …

Đó là người đã đi từ giấc mơ thiên tử ra với cuộc đời. Nguyễn Công Trứ.

Nhà vườn Sóc Sơn 2010
Truyện lịch sử của DƯƠNG KỲ ANH

ntrinh

Tổng số bài gửi: 99
Join date: 04/11/2012

Về Đầu Trang Go down

Re: GIẤC MƠ KỲ LẠ CỦA VUA MINH MẠNG

Bài gửi by ntrinh on 24/12/2012, 19:08

"Mỗi lần như vậy, nhà vua lại rời bỏ nàng sang ở với người con gái khác. Mấy trăm cung nữ luôn đợi chờ ngài. Theo sử sách, nhà vua đã có con với bốn mươi phi tần và số con của ông cũng đạt mức kỷ lục 142 người trong đó có 78 hoàng tử và 64 công chúa.". Theo mấy con số "thống kê" trên thì vua Minh Mạng cực kỳ sung sức.Có lẽ vì vậy nên dân chơi giang hồ đồn đại về cái toa Minh Mạng Thang hầm bà lằng.Nào là "nhất dạ ngũ giao", "nhất dạ lục giao sinh ngũ tử" , "lục giao tam dựng" .Trong thần thoại Hy lạp thì có Hercules trong một đêm bắn 50 phát với 50 tiên nữ khác nhau thì làm thụ thai 49 tiên nữ.Sư phụ Minh Mạng vì vậy không ai xứng hơn là Hercules.Một số bạn đọc lầm tưởng " nhứt dạ lục giao sinh ngũ tử" là một đêm làm sáu phát khiến cho cung nữ đó thụ thai sinh năm (quintuplet). Thật ra là nhà vua chơi liên phanh khai hỏa với 6 lỗ châu mai khác nhau trúng đích 5.Còn về " lục giao tam dựng " thì cần các đại ca cho vài lời bàn,nhất là Đệ Nhất Thi Bá " thơ dưới rốn" Hoàng Bạch Thước.
Nhân dịp xuân về để cho các đấng mày râu thêm phần hứng khởi trong lúc chén tạc chén thù, và cũng để ông ăn nhậu bà khen ngon không rầy la, mình thử tìm hiểu Minh Mang Thang như thế nào? Có thực sự khiếp lắm không? Còn nhớ thơ văn trong diễn đàn này cũng có đôi lần đề cập.

Ngự Tửu Minh Mạng Thang

Toa thuốc này truyền tụng từ lâu ở Huế, được đồn là do vài vị ngự y chép được. Trong sách Nguyễn triều cố sự ; Huyền thoại về Danh lam xứ Huế ( 1996), tác giả Bửu Kế chép ra hai bài thuốc vua Minh Mạng như sau theo tài liệu của Lương Y Tuệ Tâm:

I. Nhất dạ ngũ giao

Thành phần:

1- Nhục thung dung 12g
2- Táo nhân 8g
3- Xuyên Qui 20g
4- Cốt toái bổ 8g
5- Cam cúc hoa 12g
6- Xuyên ngưu tất 8g
7- Nhị Hồng sâm 20g
8- Chích kỳ 8g
9- Sanh địa 12g
10 -Thạch hộc 12g
11- Xuyên khung 12g
12- Xuyên tục đoạn 8g
13- Xuyên Đỗ trọng 8g
14- Quảng bì 8g
15- Cam Kỷ tử 20g
16- Đảng sâm 10g
17- Thục địa 20g
18 - Đan sâm 12 g
19- Đại táo 10 quả
20- Đường phèn 300 g



Cách ngâm:

Đường phèn để riêng, 19 vị thuốc trên đem ngâm với 3 lít rượu nếp ngon trong 5 ngày đêm. ngày thứ sáu, nấu nửa lít nước sôi với 300 g đường phèn cho tan ra, để nguội, rồi đổ vô thẩu, trộn đều đến ngày thứ 10 thì đem ra dùng. Ngày 3 lần sáng, trưa , tối, mỗi lần 1 ly trà. Dùng liên tục.

II. Nhất dạ lục giao

Thành phần:

1-Thục địa 40g
2- Đào nhân 20g
3-Sa sâm 20g
4- Bạch truật 12g
5 Vân qui 12g
6- Phòng phong 12g
7- Bạch thược 12g
8- Trần bì 12g
9-Xuyên khung 12g
10- Cam thảo 12g
11- Thục linh 12g
12- Nhục thung dung 12g
13- Tần giao 8g
14-Tục đoạn 8g
15- Mộc qua 8g
16- Kỷ tử 20g
17-Thường truật 8g
18-Độc hoạt 8g
19- Đỗ trọng 8g
20- Đại hồi 4g
21- Nhục quế 4g
22- Cát tâm sâm 20g
23- Cúc hoa 12g
24- Đại táo 10 quả

Cách ngâm:

24 vị thuốc trên ngâm với hai lít rưỡi rượu tốt trong vòng 7 ngày. Lấy 150 g đường phèn nấu với một xị nước sôi cho tan, để nguội rồi đổ vô keo rượu thuốc, trộn đều, đến ngày thứ 10 đem dùng dần. Ngày 3 lần, mỗi lần 1 ly nhỏ, sáng, trưa , chiều trước bữa ăn. Bã thuốc còn lại ngâm nước hai với một lít rưỡi rượu ngon- một tháng sau dùng tiếp.

Chủ trị:

Cả hai bài trên có tác dụng đại bổ thận, bồi bổ thần kinh, gia tăng khí huyết, tăng cường sinh lực, mạnh gân cốt, bán thân bất toại, dương sự kém, tăng tuổi thọ.
Có lẽ toa thuốc vua dùng chỉ có tác dụng trợ lực bồi bổ chứ không phải "trên bảo là dưới nghe cái rốp " liền như cái anh Viagra.Toa thuốc UN phản hồi bài thơ "GIÀ GÂN LỤC BÁT" tuy bình dân nhưng cũng hiệu nghiệm có điều nên thay trứng vịt ung bằng vịt lộn thường hoặc bò bít tết, cà ri " sư phụ".....
bounce affraid Laughing

ntrinh

Tổng số bài gửi: 99
Join date: 04/11/2012

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết