ĐIỆP KHÚC TRẮNG

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

ĐIỆP KHÚC TRẮNG

Bài gửi by uyennguyen on 12/5/2013, 09:20

Điệp khúc Trắng

Dừng trước khoảng phi thời
cơn mưa âm thanh ném ngoài những quảng ngắn
chùm móc trơ gai ngược
níu hợp âm rải chậm
bóng tối chồm dậy
khúc dạo đầu man dại bản thể
nứt mầm
cây chết yễu trong giấc chiêm bao xanh
khóa sol hoa mỹ quấn riết
từng khối không màu chực vỡ
thanh quản gió cát của ngày hôm qua
bên trong tiếng hú

vọng từng đợt âm trắc
dấu hỏi xoáy xé hợp âm cưỡng bức
kéo thang âm mở nghịch
tiếng động khác của bầy chim lạ
sầm sập ô cửa nén
mùa Thu
đậu lại bên ngoài khuôn nhạc ướt

chậm và rời
những dấu nhấn khô rã
trên đường về vực âm tàn khốc
những cột mốc thời gian/ biên giới
những xương cốt / thịt da rùng mình bắt lửa
những đường gân co giật
giai điệu ấy
vỡ thêm lần nữa


căn phố đen trong ngày lễ gió
vẽ nét chạm xanh đục / sợi mây trắng
chân dung nghi hoặc
nhìn từ khoang trời cạn
lá dừa nắng lửa và ảo giác
cùng cực hơi nóng da thịt của tro bụi có thật
khuôn mặt của cảm xúc
co dãn khớp xương chuyển động âm lượng
hệ quy chiếu và não thùy bên trái
tiếng nước vỗ lên da
rách nát nguyên âm tiếng rú đục,rời
chỉ còn ca từ hiện trên khung ảnh
đen/trắng
bọt nước & hố thẳm
xoáy giàn dây cong bật trường độ

buổi chiều c. h. ậ. m, khát
thềm ga cháy
giọng cười đâm rễ
thịt da trước mặt
hồi ức sau lưng bóng tối
nơi mắt đậu

tiếng sáo lượn hiên nhà màu trăng hoàng thổ
ngấn nước phù sa lắng chưa
bãi đục lầy bùn đỏ mắt chiều
chạy đuổi đôi chân tặng vật
khai tấu khúc bùng cháy hành âm ngoài
dự tưởng
ở đầu khuôn nhạc câm hình tượng
uốn éo một thân rắn mời gọi
cuộc tế thần
rợn cảm giác kinh mạch thất tán
một ngày
lửa bỗng xé mang đi

trang giấy
rùng mình khép vội
ý nghĩa của mẫu tự lớn lên giấc mơ tự hóa
sắc màu chạy đuổi sau lưng khí hậu
thuộc địa
không tẩy xóa
vết mực cặn
lớn dần lên những hình tượng chưa đục chạm
tia tử thạch trổ lời nguyền đơn điệu
chẳng có câu chuyện nào để kể
về nỗi cô đơn
không ảnh sắc

chẳng phải gỗ của rừng đã cháy
sau
hành trình phi vật thể
mặt giấy nơi tôi về
loang lỗ màu sắc thời đại
mặt người đá tạc những điêu khắc vụng
trí nhớ hằn thời gian, lịch sử nơi khoảng trống
chập chùng ma trận
biến số và độ nghiêng
lạnh và khô các chòm sao phương bắc

vẫn ở đó
ký ức trắng trang giấy tật nguyền
không ghi hết bài ca khí hậu choáng ngợp
những điệp khúc man rợ
nhiều khi
té vào hư tự đôi dấu ngã siêu thoại
bật lên điệu múa quỷ ám

rồi sẽ phải quay lại
một lần
nơi không còn ký thác
màu mực đen thành phố mở ngoặc đơn rỗng
những con số trở mặt nhảy múa
vết thương thế kỷ tàn lụi
dưới tự dạng bất ngờ
chuyển động


( tôi đến bên dấu phẩy còn tươi mực
nét đá vòng bay bướm sau lưng quá khứ
vẫn để trống như lịch sử
thô bạo là bẫm tính / nhọn và cong
văn bản sắc lễu vết chàm cổ đại những hình tượng
rồng/rắn
thế kỷ xăm mình đã mờ nhạt cột mốc thời gian
gia vị hoang tưởng là những con số tội nghiệp
về gốc tích
len giữa minh triết tưởng tượng những từ viết Hoa
thư pháp nông nghiệp hiện đại lóng lánh
đồng thau sắt thiếc

làm thế nào để hũy diệt một dấu chấm

tôi có nên bắt đầu bằng
bài ca kim loại?)

UYÊN NGUYÊN 14/06/02








uyennguyen

Tổng số bài gửi : 53
Join date : 05/11/2012

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết