Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (793)

Go down

Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (793) Empty Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (793)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 26/4/2019, 13:45

Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (793) Thumb-Winter-Nature-Snow-Scene-116-SNOW-gif-18ab22d6db6740c20caa



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (793)

Đông Buồn Nhớ Anh
Tia nắng tắt ngoại ô buồn tĩnh mịch
Tiếng côn trùng rả rích phả không gian
Nửa oán than réo rắt nửa phàn nàn
Se cõi dạ ngập tràn niềm nhung nhớ

Đông gỏ cửa bên thềm đương nức nở
Chuỗi lạc loài trăn trở với liêu xiêu
Ôi tương tư ray rứt khiến tụy tiều
Anh có hiểu bao điều em muốn nói

Lá xào xạc ánh trăng chênh chếch rọi
Đêm chảy dài mòn mỏi ứa giọt châu
Chòm sao giăng vắt vẻo lấp đỉnh đầu
Cũng quạnh quẽ dưới bầu đen thinh lặng

Nhìn quanh quẩn tứ bề sao hoang vắng
Nặng trĩu lòng mặn đắng thấm bờ môi
Miền suy tư thổn thức dậy từng hồi
Hoài trông ngóng lạc trôi dần xuân sắc

Đời hoang hoải trải đôi dòng khúc mắc
Khoả khuây sầu khoảnh khắc lệ tơ vương
Nỗi miên man khơi lạnh lẽo canh trường
Chìm lạc lõng dáng hường đau da diết

Tiếc tri ngộ tình sông ngăn cách biệt
Tháng năm ròng mãi miết bóng cô đơn
Chực rưng rưng lận phận lẩn tủi hờn
Câu rỉ rả chờn vờn càng chua xót

Yêu ngang trái nào như chim thánh thót
Mà phiến diều chót vót ngưỡng thâm u
Tuyết tràn lan gió bấc thổi phập phù
Tan nát mảnh chu du treo cánh lộng

Duyên dang dở chỉ còn thơ kết mộng
Xoải chim Bằng chèo chống giữa biển khơi
Xây giấc mơ thắm đẹp phả khung trời
Chẳng chia thúy hay rơi vùng vực thẳm

Sương khuya rớt ước vòng tay anh lắm
Gom yêu thương gửi gắm áng mây hồng
Rẽ non bồng lướt gió vượt tầng không
Sưởi chút ấm hương nồng vơi tẻ nhạt.


January 17, 2019
Tam Muội


Đôi Mảnh Sầu Vương Vấn

Bên mảng trắng canh khuya em ngồi đó
Dưới tiết trời nhẹ gió tụ hàn đông
Nhớ nhung xa se sắt cả tấc lòng 
Chìm u ẩn giữa dòng sâu tâm tưởng…

Thao thức nghĩ kéo dài như vạn trượng
Cố duỗi tay níu mượn cánh phong ngàn
Mang chút vần non nỉ trải thênh thang
Thầm gửi gấm, để dành cho trở lại…

Anh đã nốc đến cạn cùng men ấy
Thấm say rồi! Nương hỡi! Dấu yêu ơi!
Cũng để chiều, lối ngõ bước chơi vơi
Thêm nhức nhói, ngậm ngùi nghe da diết 

Có ai hiểu mối chân tình tha thiết
Mà giờ đây chỉ biết gặp trong mơ
Khúc nhạc lòng gom lại kết thành thơ 
Vui khuây khỏa bên bờ sương giá lạnh 

Có ai hiểu từng đêm thu quạnh vắng 
Mượn phím bàn ngồi nắn nót lời tim 
Trao về nhau giữa bốn phía lặng yên
Xoa dịu bớt nỗi niềm rơi lạc nẻo

Có ai hiểu tiếng âm vang trong trẻo 
Man mác sầu, thắt thẻo tận tâm can 
Gắng vượt qua! Dứt nợ kiếp phù vân
Rồi quay gót, cung đàn xưa nối nhịp

Có ai hiểu mơ màng vào giấc điệp
Dõi nhìn chàng dạ thiếp tái tê đau
Sao chẳng chờ rồi cũng sẽ gặp nhau
Lại tìm kiếm cho vướng vòng nhân thế 

Có ai hiểu vì sao bừng ánh loé 
Từ thức linh cởi lẹ khối tư duy
Mở con đường khoáng đãng cánh hồn phi
Rồi tái ngộ duyên thề, đan gối mộng…

Nương Tử ơi! Chỉ gặp nhau bằng bóng
Còn xác thì lồng lộng rẽ biên cương
Lai láng tràn lưu luyến quyện ngàn thương
Đành ôm chịu nỗi buồn vương vấn mãi…


18/1/2019
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 3238
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết