Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (820)

Go down

Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (820) Empty Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (820)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 8/5/2019, 00:41

Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (820) 3232



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (820)

Hãy Khóc Cạn Một Lần Đi Em!

Hãy khóc đi em! Khóc thật nhiều đi!
Khóc cho cạn những gì tim chất chứa
Để mai nầy ta không còn nhau nữa
Cũng hết rồi một thuở gió, trăng, sương!

Và nếu như tình cờ bước trên đường
Bất chợt gặp chẳng vương niềm dĩ vãng
Em cứ thẳng và lòng tôi bình thản
Có gì đâu vướng bận cõi lòng ai

Nơi em đến chắc không thấy heo may
Không khoắc khoải tháng ngày ôm khúc biệt
Không mất ngủ, bỏ ăn, sầu da diết
Không những lần tha thiết…Nhớ nghe anh!

Còn chỗ tôi chắc gió cũng rung rinh
Lá vàng đổ như tình tôi đã đổ
Đêm cũng trăng khi lúc mờ, lúc tỏ
Những chiều về trước ngõ vẫn lam treo!…

Tình yêu ơi! Tôi yêu biết bao nhiêu
Nhưng không thể, dẫu nhiều lần bịn rịn
Bởi hồn gió kiếp đời đây đã định
Còn ở em khép kín mộng vườn xuân

Bóng thênh thang theo khắp dãy không tầng
Sao giữ được sắc vàng nơi thượng uyển
Khi mây ám, cuồng phong đà luân chuyển
Thì làm sao ánh nhuyễn vẹn toàn đây…

Hãy khóc đi em! Khóc cạn hôm nay
Giọt lai láng tràn đầy lên khoé mắt
Anh lau lệ cho em mà lòng tan nát
Cũng cam đành phụ bạc…Một lần thôi!


31/5/2017
Nguyễn Thành Sáng


Tình Chơi Vơi

Ánh chênh chếch lững lờ treo ủ rũ
Điệu bổng trầm loài cú vọng ngân nga
Đêm ngổn ngang thao thức lạnh chén trà
Mộng chưa thắm duyên đà chia hai lối

Niềm trăn trở trót bào mòn cằn cỗi
Nghe nghẹn ngào nhức nhối ghịt con tim
Thuyền lênh đênh cơn sóng vỗ nhận chìm
Nỗi da diết cắt ghim đau quặn thắt

Ngọn gió thổi lùa qua hồn se sắt
Mất nhau rồi héo hắt tím ruột gan
Anh hay chăng giọt nước mắt lan tràn
Dòng nhung nhớ lệ chan bao trĩu nặng

Anh đã khiến võ vàng khơi giọt đắng
Sợi muộn phiền lẳng lặng siết suy tư
Chuỗi cô đơn giày xé dáng lừ đừ
Hoài nuối tiếc khoảng dư âm ngày ấy

Nay nghĩa tận dù em luôn vùng vẫy
Môi mỉm cười che đậy những tan thương
Nhìn mưa rơi mà nức nở can trường
Bờ ngang trái đôi phương đành cách biệt…

Hãy sánh bước dìu người ta mãi miết
Hãy đan tay tha thiết đượm tơ hồng
Hãy vợ chồng ngây ngất trải tầng không
Hãy đón nhận bềnh bồng vui hạnh phúc

Hãy xoải cánh dưới bầu yêu thúc giục
Hãy so dây dạo khúc phụng nghi đình
Hãy rạng ngời phấn khởi nét lung linh
Hãy tận hưởng ánh bình minh ngạo nghễ…

Đây còn lại khẽ khàng khăn lau lệ
Nén tủi hờn dâu bể quấn canh thâu
Một lần trao lầm lỡ sắc bạc đầu
Tình nhạt thếch chỉ mầu đen ngao ngán

Em cố gắng phôi phai miền chán nản
Chân lê la đợi mãn kiếp nợ đời
Vá thăng trầm chẳng vướng bận chơi vơi
Để khoảnh khắc thảnh thơi nơi trần thế.


January 24, 2019
Tam Muội
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 3382
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết