Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (957)

Go down

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (957) Empty Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (957)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 16/6/2019, 22:44

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (957) 2



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (957)

Da Diết Vọng Hồn Ma

Tiếng sấm chớp rền vang thêm bấn loạn
Se sắt luồng từng đoạn thắt tâm tư
Quyển nhật ký cánh thư đang trì hoãn
Viết lưng chừng hận oán kiếp lắc lư

Vầng trăng khuyết lừ đừ xuyên song cửa
Rót nghẹn ngào chan chứa nỗi niềm riêng
Tình vạn kỷ xích xiềng tơ hồng hứa
Bão nghiệp trần dứt nửa đổ ngả nghiêng

Hương phảng phất khí thiêng dường sót lại
Thấm mặn nồng ngọt trái của thời qua
Lửa chăn gối đậm đà ngân nga mãi
Du mộng tình gặt hái thủ cung sa

Mình yêu hỡi! Đôi ta hồn vào mộng
Ảnh chập chờn thoáng bỗng tiến gần em
Ngàn tia sét nhá nhem bầu lồng lộng
Thiết tha nhau dang rộng cánh bên rèm

Mình yêu hỡi! Sự thèm vòng khao khát
Nghĩa vợ chồng trôi dạt ngưỡng bể dâu
Gieo nghịch cảnh xám mầu giăng bát ngát
Siết tim buồng tan nát lấp huyệt sâu

Mình yêu hỡi! Canh thâu âm thầm khóc
Sỏi đá đường khiến ngọc vữa héo hon 
Duyên diệu vợi bào mòn treo sợi tóc
Vướng thăng trầm trằn trọc gót hài son 

Mình yêu hỡi! Chẳng còn nuôi hy vọng
Dẫu tháng dài trông ngóng lệ thênh thang
Nay ảo não bẽ bàng băng tuyết đọng
Giọt ưu hoài quạnh bóng tủi xốn xang

Mình yêu hỡi! Lỡ làng câu hẹn ước
Chốn dương trần độc bước đẫm chua cay
Miền thống khổ đoạ đày tràn phía trước 
Thuyền gập ghềnh xuôi ngược ải lá lay

Mình yêu hỡi! Bao ngày sôi nhung nhớ
Hướng phương trời nức nở giữa mênh mông
Ngập da diết bềnh bồng uyên dang dở
Hết thật rồi tận nợ cách ngăn sông

Lại đêm nữa phập phồng chìm hoang vắng
Xót xa trào mặn đắng tím vành môi
Khói sương nhạt bồi hồi trong tĩnh lặng 
Mong Mình về gửi tặng chút phai phôi.


February 20, 2019
Tam Muội

Còn Đó Một Dòng Sông

Đang lang thang dưới khung tà giá lạnh
Có cái gì nằng nặng ghị tim ma
Chầm chậm dừng để mà nghe cảm nhận
Âm vang sầu lai láng tận xa xa… 

Chợt chớp loé…thì ra! Ta đã chết
Chốn mịt mù chấm hết cuộc nhân sinh
Nhưng tại sao phập phình hoài giống hệt
Lúc cựa mình trắng bệch cuốn rung rinh…

Có phải chăng chữ tình sâu lắng đọng
Kéo mảnh mờ chiếc bóng lạc chơi vơi
Quay ký ức nhớ thời trên cõi sống
Mái gia đình nồng ấm tắm trăng soi…

Em yêu ơi! Thế rồi anh trở lại
Ngắm căn nhà thuở ấy chúng ta mua
Khi hạnh phúc cũng vừa đơm kết trái
Cả vườn hồng phơi trải ngát hương đưa

Em yêu ơi! Vậy mà nay nhìn nó
Sắc màu thu vàng võ phủ dầy quanh
Anh vuốt nhẹ cây cành treo trước ngõ
Nỗi dạt dào, nhấp nhố gợn lăn tăn

Em yêu ơi! Vào sân xem bốn phía
Chỉ lạnh lùng cỏ lá tụ pha sương
Đêm tĩnh mịch khiến buồn thêm buồn nữa
Thôi! Âm thầm vào cửa kiếm người thương

Em yêu ơi! Trên giường em co quắp
Suối nhung huyền nghiêng đắp má xanh xao
Anh lặng đứng dạ đau từng từng chập
Thương vợ hiền phải gặp cảnh lìa nhau

Em yêu ơi! Nghẹn ngào ôm tức tưởi
Dở dang tình độ mới đượm nồng yêu
Cho bất chợt bóng chiều giăng ngập lối
Em độc hành rười rượi bước chân xiêu

Em yêu ơi! Anh khều tay vuốt tóc
Tóc của em che khóc tự bao giờ
Ngàn da diết, thẫn thờ trong phút chốc
Đành xót xa nhìn lốc tốc tung thơ…

Thơ bay mất, còn chờ chi mình ạ
Mảnh trăng vàng mưa đổ khuất mênh mông
Kiếp phù vân bềnh bồng theo biển gió
Duyên ba sinh còn đó một dòng sông…


19/2/2019
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 3386
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết