Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (979)

Go down

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (979) Empty Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (979)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 25/6/2019, 22:21

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (979) Depression


Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (979)

Em Hãy Đi Thật Xa Đừng Trở Lại…

Nhìn em đi mà lòng tôi da diết
Cũng cam đành chớ biết phải sao hơn
Khi hiện tại chẳng còn chi tha thiết
Thì làm gì có được nghĩa trăng son…

Cuộc sống chung sớm hôm nhiều chán nản
Đối diện buồn, hụt hẫng nỗi tâm tư
Bởi tất cả hiện giờ là gượng gắng
Sẽ đẩy ngầm dai dẳng đỉnh chơ vơ

Vần thơ cũ! Vần thơ tình chan chứa
Trổi cung đàn loang giữa cõi mênh mông
Còn giờ đây phập phòng vài đóm lửa
Dưới khung mờ dần rã trước hàn đông 

Năm tháng nào mặn nồng duyên chồng vợ
Thắm đượm đầy, thương nhớ mỗi lần xa
Nay thành vạt ráng tà treo ngọn gió
Chìm lụn dần, khuất ngõ bãi tha ma

Chuỗi thời gian đậm đà hương chăn gối
Men ái ân vời vợi ngút tầng mây
Phút giây nầy kéo dài thành nhức nhói
Ép bụng mình buộc trói, tránh phôi phai…

Bao“vết sẹo”phủ dầy nơi ký ức
Sẽ ít nhiều day dứt lúc em đang…
Còn ở tôi nhìn vầng trăng rụng mất 
Sợ đêm dài gió giật mảnh sương tan 

Thôi thì hãy! Chịu lần đau vĩnh biệt
Còn hơn là nuối tiếc cánh hoa rơi
Để kỷ niệm một thời trên biển biếc
Âm ỉ hoài, rũ riệt bóng chơi vơi

Thà chia tay để rồi nghe vương vấn
Còn hơn là bến vắng đậu con đò 
Bởi khách đâu để mà chờ mà bận
Thả nhịp chèo phấn chấn điệp ầu ơ…

Em hãy đi thật xa đừng trở lại
Để cuộc đời còn đấy ở tim tôi
Bỗng một hôm chạnh bồi hồi tê tái
Nhớ bóng hình người ấy đã lìa nơi…


15/2/2019
Nguyễn Thành Sáng


Đứt Đoạn Tơ Hồng

Ánh mặt trời vừa rút đỉnh núi tây
Hoàng hôn vẫy tím mây trùm khắp phố
Em thơ thẩn bước dài ven quốc lộ
Tấp nập dòng lố nhố ngược rồi xuôi

Tảng lá vàng lãng đãng nối tiếp đuôi
Tia nắng rụng chẳng nguôi ngoai nhức nhối
Anh gian dối nên tơ đồng đứt vội
Xiết bao lần cằn cỗi lạnh bóng em

Những muốn quên nhưng mỗi độ buông rèm
Khi màn tối nhá nhem bầu ảm đạm
Lại là lúc nỗi niềm dâng chặt bám
Siết dáng hồng lệ thảm thiết xót xa

Anh hãy vui hạnh phúc trải ngân hà
Em sẽ cố phôi pha không buồn bã
Dẫu nghịch cảnh khắt khe chìm băng giá
Để điệu chùng nhịp lã chã canh thâu

Có lẽ nào quên được mảnh trăng nâu
Lúc ân ái đẫm mầu yêu chất ngất
Dầu cuộc sống khó muôn vàn tất bật
An ủi cười vạn vật để anh lo

Ấy thời gian mới đó đã xuống đò
Phụ bến cũ võ vò tim chết nửa
Mưa cứ đổ ướt men tình mục vữa
Thấm loang dần tắt lửa nguội uyên ương

Tuy biết rằng định mệnh vướng nhiễu nhương
Ôm hụt hẫng đoạn trường vây lối mộng
Nghe cay đắng gió khuya khua lồng lộng
Tan tác đời trống rỗng trước thênh thang

Tuyết hoài rơi cho khắc khoải lỡ làng
Câu hứa hẹn phũ phàng nay góp nhặt
Giờ xa lạ như cành khô réo rắt
Lệch cung trầm im bặt phím chờ mong

Thôi cũng đành rẽ lối mặc long đong
Một lần nữa dặn lòng vơi sầu nhớ
Tơ nhợt nhạt duyên xưa thành cách trở
Khép kín vào chữ nợ thả trôi sông.


February 25, 2019
Tam Muội
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 3370
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết