Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1007)

Go down

 Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1007)  Empty Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1007)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 6/7/2019, 11:11

 Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1007)  Couple-love-boat-sea-river-evening-94159-1280x720



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1007) 

Tình Thơ Ý Nhạc

Ta với Nàng bất chợt dưới trăng thanh
Duyên tao ngộ, khung tầng xuôi gặp gỡ
Cái gì như ngờ ngợ trỗi lên nhanh
Để sau đó trào dâng đầy nỗi nhớ… 

Có phải chăng từ thuở xưa tiền kiếp 
Nghĩa đá vàng thắm thiết, đã cùng nhau…
Vòng lận đận đành đau lòng ly biệt
Khép cung đàn, da diết đẫm hàng châu 

Kẻ bước đi ửng trào lên khoé mắt
Người đợi chờ tan nát cả con tim
Nơi bến lạ cánh thuyền rơi trầm mặc
Chốn vườn tàn héo hắt rụng sương đêm

Âm gian chiều, mông mênh buồn ánh ngọc
Thắt tâm can, giọt khóc nhểu cô đơn
Nẻo dương thế lê chân bầu lông lốc
Đậm vết hằn, hốc hác thả hoàng hôn 

Ai có hiểu? Linh hồn từ bóng tối
Nghẹn cầm canh khiến nhối nhức trào ra
Rồi bỗng chốc loang xa về diệu vợi
Hoá cung đàn vẫy gọi ánh trăng pha 

Trong tiềm thức sông Ma gờn gợn sóng
Lượn ngoằn ngoèo dưới lồng lộng âm u
Kẻ cất gót lãng du hình dấy động
Người héo hon hướng vọng, xoá sầu ưu… 

Đồng thanh điệu dịu ru dài điệp khúc
Ý tương đồng từng phút dậy men say
Niềm xúc cảm loang dầy bao cung bậc
Chuỗi thời gian chất ngất đỉnh tầng mây

Ngày sớm tối gió lay bầu lưu luyến
Mật ngọt ngào xao xuyến nỗi đìu hiu
Khuya buốt lạnh liêu xiêu lần cửa biển
Ngóng khung mờ ẩn hiện bóng tình yêu

Quỳnh Nương hỡi! Thật nhiều thương với nhớ
Se sắt hoài, trăn trở mãi không thôi
Thơ với nhạc em ơi! Giờ gửi gió
Trải phương ngàn đây đó nhẹ phai phôi…


2/3/2019
Nguyễn Thành Sáng


Tơ Tình Vướng Bận Chữ Không

Chốn tiêu phòng lẳng lặng phổ áng thơ
Hầu khuây khoả chuỗi bơ vơ trống trải
Sương khuya xuống như gông cùm tang hải
Để đoạn đoài ngây dại với đớn đau

Ở phương trời chàng quyến luyến về nhau
Canh trăn trở dàu dàu tim nhoi nhức
Đông thấm lạnh máu băng loang vùng ngực
Thoắt quặn tơ ấm ức nức nở trào?

Duyên chúng mình vướng nghịch cảnh chênh chao
Khiến nỗi nhớ rì rào âm ỉ siết
Nếu biết được khi xưa không mãi miết
Nguyện trăng thề thắm thiết viết vần thương

Không ưu trầm thao thức quyện vấn vương
Không hát đoản dặm trường chông gai giẫm
Không chua xót lẻ loi mành lệ đẫm
Không thẫn thờ suy ngẫm chuyện đôi ta

Không thể nguôi khoảnh khắc mộng đậm đà
Không thể hái ánh ngà treo đỉnh núi
Không thể nhặt lung linh từng hạt bụi
Không thể vùi giọt tủi đọng hàng mi

Không thể thành đôi cánh xoải thiên di
Không thể biến luỵ vì thay hạnh phúc
Không thể đoạt ráng hồng từ địa ngục
Không thể kiềm ái dục giữa đêm đen

Không thể đem khí phách đổi sang hèn
Không thể đạp cửa then cài tình cảm
Không thể hứng làn sương khơi ảm đạm
Không thể bày vầng xám phủ đời ai

Không thể coi thảm cỏ trải gót hài
Không ích kỷ phôi phai chìm nốt nhạc
Không thể đếm lá vàng rơi lác đác
Không thể cùng…bởi bạc phận long đong

Hãy thì thôi! Xuôi định mệnh chảy vòng
Dẫu giãy giụa tấc lòng sôi lửa bỏng
Tàn xuân sắc u hoài luôn trông ngóng
Phế cuộc đời hướng vọng chút hương yêu. 


March 5, 2019
Tam Muội
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 3346
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết