Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1047)

Go down

 Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1047) Empty Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1047)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 15/7/2019, 18:17

 Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1047) Hinh-anh-buon-co-don-10-052040833


Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1047)

Tơ Tình Vướng Bận Chữ Không

Chốn tiêu phòng lẳng lặng phổ áng thơ
Hầu khuây khoả chuỗi bơ vơ trống trải
Sương khuya xuống như gông cùm tang hải
Để đoạn đoài ngây dại với đớn đau

Ở phương trời chàng quyến luyến về nhau
Canh trăn trở dàu dàu tim nhoi nhức
Đông thấm lạnh máu băng loang vùng ngực
Thoắt quặn tơ ấm ức nức nở trào?

Duyên chúng mình vướng nghịch cảnh chênh chao
Khiến nỗi nhớ rì rào âm ỉ siết
Nếu biết được khi xưa không mãi miết
Nguyện trăng thề thắm thiết viết vần thương

Không ưu trầm thao thức quyện vấn vương
Không hát đoản dặm trường chông gai giẫm
Không chua xót lẻ loi mành lệ đẫm
Không thẫn thờ suy ngẫm chuyện đôi ta

Không thể nguôi khoảnh khắc mộng đậm đà
Không thể hái ánh ngà treo đỉnh núi
Không thể nhặt lung linh từng hạt bụi
Không thể vùi giọt tủi đọng hàng mi

Không thể thành đôi cánh xoải thiên di
Không thể biến luỵ vì thay hạnh phúc
Không thể đoạt ráng hồng từ địa ngục
Không thể kiềm ái dục giữa đêm đen

Không thể đem khí phách đổi sang hèn
Không thể đạp cửa then cài tình cảm
Không thể hứng làn sương khơi ảm đạm
Không thể bày vầng xám phủ đời ai

Không thể coi thảm cỏ trải gót hài
Không ích kỷ phôi phai chìm nốt nhạc
Không thể đếm lá vàng rơi lác đác
Không thể cùng…bởi bạc phận long đong

Hãy thì thôi! Xuôi định mệnh chảy vòng
Dẫu giãy giụa tấc lòng sôi lửa bỏng
Tàn xuân sắc u hoài luôn trông ngóng
Phế cuộc đời hướng vọng chút hương yêu. 


March 5, 2019
Tam Muội

Tơ Tình Vướng Bận Chữ Không

Cảnh đêm nay chìm trong tĩnh lặng
Lưng chừng mờ chầm chậm áng bay
Ta ngồi như vẫn tháng ngày
Mà giờ sao lại lắc lay nỗi niềm!

Có phải chăng duyên thuyền mộng ước
Đang lững lờ theo nước chèo xuôi
Bất ngờ ngọn gió ngàn khơi
Nổi cơn thịnh nộ kéo lôi dập bờ

Để khoảnh khắc thẫn thờ mắc cạn
Vướng sình lầy, hụt hẫng chơi vơi
Cố tay vói lấy dầm bơi
Nhưng bao trì nặng, từng hồi mỏi mê!…

Không tránh khỏi đường về bến hẹn
Lắm những lần vụt đến cuồng phong
Nhờ kiên định vững tấc lòng
Kẹt thì tạm đó, khi rong chuyển mình 

Không những lúc rung rinh tấc dạ
Chạnh nghe lòng buồn bã vấn vương
Vì sao tha thiết Uyên Uơng
Phải đành giá lạnh canh trường nghẹn đau

Không thể hốt lá sầu muôn thuở
Tự nghìn năm nức nở nhìn thu
Dưới bầu ảm đạm mịt mù
Rụng rơi lả tả, nhẹ ru bóng chiều 

Không khoảng vắng đìu hiu vạt nắng
Để một người trĩu nặng nhớ nhung
Cô đơn bước trải lạnh lùng
Thấy trong ảo ảnh bóng hình của Ai

Không quên được chuỗi dài ráng xế 
Mang lời yêu tiếng thệ ấp ôm
Thu hình góc quán, nhìn lên…
Bâng khuâng, lưu luyến thả hồn tìm em…

Giờ ngăn cách đôi miền diệu vợi
Những điều không khiến đợi, khiến chờ
Sớm chiều bậu bạn cùng thơ
Khoả khuây giây phút những giờ buồn tênh…


18/3/2019
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 3382
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết