Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1235)

Go down

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1235) Empty Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1235)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 19/9/2019, 22:10

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1235) Love-glitter-pictures-441


Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1235)

Khúc Hoài Vương

Ngày Chủ Nhật sánh đôi cùng dạo phố
Nắng hoàng hôn trải lộ những tia vàng
Gió nhẹ nhàng ngan ngát đỏ hoa trang
Chim lảnh lót xếp hàng đang rỉa cánh

Mây lãng đãng sóng lăn tăn óng ánh
Gợn mặt hồ lành lạnh thổi tóc mai
Góc vỉa hè quán cóc cặp gái trai
Tay nắm chặt vóc ngài nghiêng đầu tựa

Nhả làn khói thì thầm trao thệ hứa
Nguyện suốt đời như nhựa mủ cao su
Nghĩa keo sơn dẫu bão tố sương mù
Hay ảm đạm trời thu đầy thương nhớ

Ơn Tổ Quốc tạm rời xa xứ sở
Chốn biên thuỳ trả nợ nước non sông
Chí tang bồng rong ruổi vút tầng không
Gìn bờ cõi pháo hồng khi thắng trận…

Khẽ khàng gạt cố ngăn dòng lệ ngấn
Thổn thức niềm vương vấn phút chia xa
Kể từ đây em trở lại quê nhà
Luôn hướng vọng sân ga giờ tương hội…

Vuốt âu yếm đen huyền ôm ấp gối
Đền nụ hôn hờn dỗi lún đồng tiền
Mỉm duyên cười răng khểnh khiến đảo điên
Người yêu hỡi! Muộn phiền xin gánh hết…

Vầng trăng khuyết khuất sau đồi mỏi mệt
Quạnh chiếu nằm xám vệt phủ mi cay
Chợt suy tư năm tháng chuỗi đoạ đày
Thiếu bóng nhạn heo may buồn não nuột

Tiết vào hạ sao nghe lòng giá buốt
Tình thể nào đã vuột khỏi đời em
Ngọn vi vu ủ rũ khoác voan rèm
Hoài da diết oằn đem gầy vai nhỏ

Tiếng gà gáy rạng hừng đông lấp ló
Trắng canh thâu vò võ mãi đợi chờ
Chàng phương trời cảm thấu nỗi bơ vơ
Em cô lẻ thẫn thờ thềm hiên vắng

Đau thắt quặn tím vành môi mặn đắng
Xót tâm can gượng gắng bạc mái đầu
Nửa đoạn đường nếm vị chát bể dâu
Đêm thao thức suối sầu dâng khoé ngọc.


May 6, 2019
Tam Muội


Linh Hồn Vương Vấn

Ba năm trước vào đầu xuân nắng ấm
Vườn công viên đoá thắm rợp giăng đầy
Đôi nam nữ, tay nắm chặt bàn tay
Bước lững thững trải dài xem cảnh sắc…

Thỉnh thoảng dừng, nghiêng qua, tình trong mắt
Lúc nhẹ nhàng, thân mật, nỉ non vui
Khi nhéo vai anh, miệng nở nụ cười
Rồi thong thả lại ngồi băng ghế đá

Chuyện xa gần hai bên hoà rôm rả
Êm ả lời dịu mát cõi lòng nhau
Bao dí dỏm, bao cử chỉ ngọt ngào
Như chưa đủ tặng trao ngàn thắm thiết

Từ sâu thẳm trào dâng niềm da diết
Quá là yêu nhưng biết nói gì hơn
Chỉ âm thầm kết tụ đá vàng son
Mong ngày sẽ được cùng chung gối mộng…

Nào hay đâu dưới thênh thang lồng lộng
Cánh thời gian chiếc bóng mãi dần trôi
Xuân mới đó thoáng chốc vụt qua rồi
Hạ lại đến ngợp trời hanh hao nắng

Hết ngày phép, người vương tơ trĩu nặng
Kẻ biên thuỳ canh cánh nhớ nhung “Thương”
Đêm phục kích lặng lẽ hứng màn sương
Có lắm lúc chạnh buồn loang ánh lệ

Vào một chiều vầng dương đang chuyển xế
Buổi cơm nhanh tạm để bụng cho no
Đũa vội vã lùa mau khoảnh khắc giờ
Bỗng đạn pháo dập bờ nơi đóng điểm

Lưng trai trẻ bị ghim vào nhiều miểng
Máu tuôn trào, lạc tiếng, nghẽn hơi sâu
Tiếp theo đó ào ạt địch tràn vào
Từng thây quỵ, ngã nhào trong lửa khói…

Chàng đã chết sau cơn đau nhức nhói
Nẻo lâm sơn một tối thoát vòng vây
Nay linh hồn lởn vởn khắp đó đây
Như vương vấn hình Ai trên cõi thế…


19/5/2019
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 3350
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết