Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1291)

Go down

 Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1291) Empty Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1291)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 10/10/2019, 00:32

 Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1291) 976A1443


Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1291)

VỢ CHỒNG TÂM SỰ

Mệt không anh? Ngồi đây em lau mặt
Rồi dùng cơm, đánh giấc để quên buồn
Mấy hôm rồi trên nẻo sống tha phương
Chim mỏi cánh mà đường còn diệu vợi!

Tạm gác lại đi anh, đừng nghĩ ngợi
Sẽ một ngày tăm tối giạt trôi xa
Cây ta trồng ngày ấy nở ra hoa
Bao sắc thắm đậm đà ngân hương toả…

Lời của em nhẹ nhàng như ngọn gió
Thổi êm đềm xoá bỏ nóng trời hanh
Phôi phai ngàn oi bức đốt lòng anh
Khiến lo lắng thâu canh sầu rũ rượi

Đường hôm nay vẫn chìm trong mịt tối
Ráng lần mò tìm lối để mà đi
Khắp nẻo đường bươn bả chẳng được chi
Niềm canh cánh trăng thề xa khuất bóng…

Mình yêu ơi! Cõi không gian lồng lộng
Mây phủ dầy vẫn giống cảnh đời ta
Chút nữa thôi rồi gió đẩy trôi xa
Trả lại ánh trăng ngà treo biển thế

Dưới dạ cầu náu nương hoài không thể
Lạnh lẽo con, bóng xế mãi giăng trùm
Một ít vàng bông cưới lễ thành hôn
Cùng lúa ruộng ăn còn dư đem bán

Tìm mảnh đất có nơi che mưa nắng
Trước yên lòng hụt hẫng chỗ dừng chân
Vợ chồng mình từng bước kiếm vầng trăng
Soi tỏ ánh để lần ra khỏi tối!...


12/5/2016
Nguyễn Thành Sáng


Nỗi Niềm Của Vợ Trong Đêm

Đêm tỉnh giấc giữa bầu hoang u tịch
Tiếng thạch sùng rả rích điệu thê lương
Nghe xót xa cay đắng siết dáng hường
Bóng lắt lẻo quạnh tường in cô lẻ

Ôm gối chiếc lạc loài đơn ngấp nghé
Lạnh buông mành khe khẽ tóc vờn bay
Nỗi nhớ nhung da diết xát tim này
Đau thắt quặn! Có hay chăng Mình hỡi?

Vì cuộc sống thuyền đang dòng chới với
Trận cuồng phong thổi tới quật gia đình
Mình tảo tần lao lực bởi mưu sinh
Nay suy sụp bịnh tình thời cấp tính

Nguồn thử thách dù trời cao quyết định
Em rất cần ước vĩnh viễn bên anh
Dẫu khó khăn vực thẳm rớt tròng trành
Đừng nỡ bỏ vội đành âm dương cách

Hãy gắng gượng cùng em từng ngõ ngách
Đứa con đầu máu mạch của Mình đây
Mới sanh ra đã chịu lắm xước trầy
Mình mệnh hệ như vầy em chết mất

Mình có biết mỗi lần anh co giật
Là tim hồng như bật khỏi châu thân
Đừng để em vất vưởng ngưỡng cửa trần
Mang hụt hẫng tần ngần vương ray rứt

Đôi hồn mãi sắt son như nguyệt nhựt
Duyên cau trầu không dứt quyện chặt nhau
Vượt gian lao vẽ lại ánh trăng dàu
Niêm nghịch cảnh đớn đau vào dĩ vãng

Hãy Mình nhé! Chớ làm mây lãng đãng
Chẳng sương mờ bảng lảng đọng giọt tuôn
Chèo chung tay cùng lạng lách lướt luồn
Ngăn bão tố ngớt buồn trong quá khứ

Nếu có được nhiệm mầu em muốn tự
Xoá tuổi đời nguyện giữ mạng người yêu
Em sẽ vui khi thấy ửng ráng chiều
Anh và nhóc thả diều tung lộng gió.


June 9, 2019
Tam Muội
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 3242
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết