Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1300)

Go down

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1300) Empty Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1300)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 12/10/2019, 12:18

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1300) 1231


Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1300)

Trần Gian Khoảnh Khắc Đoạ Đày

Phép mầu nhiệm khiến xui mình gặp gỡ
Phút tương phùng bỡ ngỡ thoáng hương say
Dưới bầu thanh vạn vật ảo huyền này
Bởi tạo hoá an bày duyên mưa móc

Tay dạo khúc tỳ bà nâng phím ngọc
Khảy nhịp nhàng chim chóc lượn hồ gương
Lụa xiêm y lả lướt điệu nghê thường
Nơi Lầu Nguyệt dáng hường ru giấc điệp

Dâng chén rượu mỏi mòn trông chuyển kiếp
Kén tơ tằm buộc tiếp nghĩa ân sâu
Xoá gian nan thống khổ lấp đỉnh đầu
Hay hụt hẫng bể dâu gầy vóc hạc

Chuỗi da diết khi vàng thu lác đác
Ngắm tuyết rơi nghe thác vọng dập dồn
Giọng ve buồn phượng tím trải hoàng hôn
Sắc lộng lẫy càn khôn tô điểm sáng

Tưởng cát bụi lốc đời xoay hẩm mạng
Có ngờ đâu quang đãng lấp lánh màn
Hai mảnh hồn tái ngộ giữa quan san
Phương thế lộ non ngàn dòng xa ngái

Chưa phấn khởi trọn vui tình nhân ngãi
Khóc lỡ đò ngang trái quạnh quẽ sông
Cảnh đìu hiu vần vũ nhạt ráng hồng
Ôi nức nở tầng không trùm ảm đạm

Lòng tự nhủ đoạn trường ghim siết bám
Phải cơ trời gieo xám giọt trầm ưu
Vẽ bức tranh loang lổ khoát tượng trừu
Để vương vấn luyến lưu vì dang dở

Chẳng dối trá phũ phàng sao cắc cớ
Sóng nhấp nhô trắc trở mãi đoạ đày
Cho tháng ngày rã rượi những lắt lay
Hàn băng giá xéo giày đau tim mạch

Thiếp vẫn nguyện sắt son hoài thiết thạch
Cùng với Chàng luồn lách vượt phong ba
Đợi chờ nhau bến cũ thưởng trăng ngà
Phù vân sẽ chóng qua trong khoảnh khắc.


June 13, 2019
Tam Muội


Trần Gian Khoảnh Khắc Buồn Vương

(Thơ Hoạ Giữ Y Từ Cuối Từ Trên Xuống)

Mùa xuân trước Ta với Nàng gặp gỡ
Vào một đêm ánh tỏ trải ngàn say
Nỗi lâng lâng dào dạt tận trái này
Loang âm hưởng rải dài lên dãy Móc…

Tơ lụa thắm thướt tha dìu dáng ngọc
Má ửng hồng vướng tóc cận bờ gương
Khiến ngao du trầm ngắm tợ Nghê Thường
Tim xúc cảm nhẹ tuôn dòng khúc điệp

Có phải chăng nợ duyên từ vạn kiếp
Đã lần theo nối tiếp nghĩa thâm sâu
Nay trên cao lấp lánh phủ mái đầu
Buộc hai mảnh bể dâu tiều tuỵ hạc

Kia tinh tú canh khuya phơi lác đác
Đó gió đưa giần giật chuỗi dập dồn
Nọ lá cành e ấp nhận làn hôn
Và nghìn tụ gợn gờn rung hạt sáng

Đồng cảm khái, hoá chỉ mềm luồn mạng
Vá chơ vơ, u ẩn tím giăng màn
Kéo đôi hồn thui thủi cách quan san
Về cung nguyệt ngân đàn vơi vọng ngái!

Lòng son sắt ẩn tàng nơi từ Ngãi
Như nước nguồn luân chảy giữa dòng sông
Giống đất đai màu mỡ dưới nắng hồng
Dưỡng sự sống cỏ cây hằng vạn đạm

Quỳnh Nương hỡi! Sợi tình đà chặt bám
Cõi Trần Ai hụt hẫng, dạ sầu ưu
Bởi yêu thương tha thiết dệt tơ Trừu
Nên cứ mãi luyến lưu vì dang dở

Giờ ngang trái, bẽ bàng sanh ra cớ
Để uyên ương vàng võ cảnh lưu đày
Da diết buồn, trống vắng, hứng ngọn lay
Nghe châm chích đau hoài trong tĩnh mạch

Còn tiếng hẹn xa xưa, lời thiết thạch
Là trường thành, đá vách chắn phong ba
Còn không gian treo đỉnh ánh trăng ngà
Niềm vương vấn chỉ là mây khoảnh khắc…


13/62019
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 3366
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết