Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1359)

Go down

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1359) Empty Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1359)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 1/11/2019, 12:50

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1359) 12087759-1475650389431630-1808969035642391649-o-copy


Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1359)

Còn Đó Gió Lùa Ánh Mai

Quỳnh Nương hỡi! Thôi đừng khóc nữa
Dã lỡ làng lối ngõ chia phôi
Ta xa xăm nẻo phương trời
Còn Nàng cũng mịt mù khơi chốn nầy!

Bởi tạm biệt đầu thai dương thế
Nén nỗi niềm, gác lệ đau thương
Bỏ Nàng giá lạnh u buồn
Còn Ta thui thủi trên đường quạnh hiu

Tình thắm đượm thật nhiều vương vấn
Biến lại thành, hụt hẫng, chơ vơ
Sông xanh nước chảy lững lờ
Đôi bờ ngăn cách, thẫn thờ gió đưa...

Lạc phù vân, chuyện xưa, thuở cũ
Bến trăng vàng ấp ủ đầy tim
Mạnh Bà cạn chén Cửu Tuyền
Khiến cho tất cả chìm quên mất rồi

Đâu còn nhớ đến người yêu dấu
Cõi âm gian đau đáu chờ trông
Thuyền trần rẽ sóng lướt dòng
Xuôi theo mệnh số bến lòng thả neo...

Nàng héo hắt, đìu hiu, giá lạnh
Sớm tối chiều canh cánh quặn đau
Ngày kia chẳng thể tiếp sầu
Đành chân lặng lẽ qua cầu tìm Ta...

Nghĩa Uyên Ương đậm đà tha thiết
Tự bao giờ da diết dâng trào
Đêm đêm dưới ngọn lao xao
Hồn như bàng bạc, nghẹn ngào, bâng khuâng

Ta luôn mỗi ráng tàn thổn thức
Một cái gì ẩn ức hoài mơ
Chập chờn, lởn vởn hình xưa
Từ trong tiềm thức vật vờ, luyến lưu

Bỗng bất chợt hồn thơ tiền kiếp
Dẫn gặp nhau nối tiếp duyên tình
Nhưng ôi! Ngang trái phủ mình
Để vầng ánh nguyệt lặng thinh khuất đồi

Nàng héo hắt, ngậm ngùi, vò võ
Canh lặng tàn lá cỏ sương rơi
Lan man tâm tưởng bồi hồi
Lắm khi trăn trở rối bời ruột gan

Còn ở Ta băn khoăn cứ mãi
Ngập loang tràn tê tái, ủ ê
Còn đâu tiếng hẹn câu thề
Từ thời vạn kỷ đường về chung đôi

Yêu dấu hỡi! Nay thời tạm giả
Hãy xem như rỉ rả làn mưa
Cũng rồi giọt nhểu dần thưa
Không gian còn đó ngọn lùa ánh mai

Sắt son khắc đậm giữa nầy...


11/7/2019
Nguyễn Thành Sáng


Tình Chôn Huyệt Lạnh

(Thơ Hoạ Ngược Ý)

Ngồi quán cóc phút giây ngẫm nghĩ
Lật trang thơ tĩ mĩ đọc lời
Nghe buồn le lói chơi vơi
Oan nghiệt cơ trời bám víu hoang mang

Hè sa mạc nắng vàng oi bức
Đất cỗi cằn hậm hực luồng mưa
Cỏ hoa kém sắc chực vừa
Mỏng manh èo uột héo đưa lụn tàn

Chợt nhoi nhói tủi đan khoé lệ
Cảm tơ hồng ngạo nghễ xiết bao
Khiến tim bứt rứt nghẹn ngào
Đêm trăn trở chạnh, hanh hao tấc lòng

Mảng rối rắm bòng bong chặt cứng
Như thạch lam sừng sững chọc vòm
Mịt mùng xám phủ tối om
Lục tìm lối thoát cõi còm xác thân

Chỉ là mộng hay lần gieo nghiệp
Đã trót gầy hiện kiếp trả vay
Biển sầu lăn lóc đắm say
Cuộn cơn sóng dữ đoạ đày thuyền con

Vực thăm thẳm mỏi mòn trông ngóng
Mãi bồn chồn tuyết đọng hàng mi
Hai bên được mất những gì
Đường trơn sỏi đá siết ghì đời nhau

Nợ chẳng đủ đượm màu tang hải
Há vẹn duyên ngang trái trập trùng
Khát thèm cháy bỏng mông lung
Hoài lượm bão bùng, ảm đạm dưới Thu

Nỗi nhung nhớ trầm u cô quạnh
Thước thời gian trĩu gánh mối tình
Trăng Anh rực rỡ lung linh
Sông Em vò võ đơn mình gối chăn

Xuôi tuế nguyệt in lằn đậm dấu
Cánh phượng hoàng nung nấu tầng không
Sớm khuya mong gặp ngô đồng
Bình yên chỗ đậu vợ chồng kết mơ

Nhưng nhặt nhạnh bơ phờ lác đác
Tiếng côn trùng khảy nhạc khúc ưu
Vì đôi mắt bể oan cừu
Để Em ngụp lặn luyến lưu tháng ngày

Hồn lạc lõng lá lay ôm ấp
Đò long đong khó cập bến lành
Lênh đênh khúc khuỷu loanh quanh
Ngoảnh đầu nhìn lại, tóc thành trắng sương

Vĩnh biệt nhé! Vết thương nhức nhối
Khói bụi trần giũ tội thế nhân
Từ nay huyệt lạnh chôn dần
Nấm mồ dĩ vãng ái ân hão huyền

Biết rằng phận hẩm truân chuyên!


July 11, 2019
Tam Muội
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 3362
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết