Chữ Việt Forum
Bạn có muốn phản ứng với tin nhắn này? Vui lòng đăng ký diễn đàn trong một vài cú nhấp chuột hoặc đăng nhập để tiếp tục.

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1560)

Go down

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1560) Empty Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1560)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 6/1/2020, 23:13

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1560) Van-hoa-vung-mien-da-co-hoai-lang


Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1560)

Anh Vẫn Tìm Em
Dầu Chỉ Là Mơ

Anh đã biết em yêu anh nhiều lắm
Và anh đây cũng lắm lắm yêu em
Đâu thể nào quả tim đang nhịp đập
Bắt nó dừng, mất hẳn, phải nằm yên!

Khi bốn bề quạnh quẽ với chơ vơ
Chiều rụng nắng, dãy mờ dần phủ tối
Khúc nỉ non từng hồi nơi đâu đó
Gieo rắc sầu theo gió phả xa xôi

Khiến cho lòng dào dạt nỗi mênh mang
Từ sâu thẳm dâng tràn bao cảm xúc
Bỗng bất ngờ giây phút ló vầng trăng
Gịat u ám héo tàn vào cõi khuất

Tình chợt đến muôn ngàn tia lóng lánh
Soi sáng bầu trống vắng của canh khuya
Mà chuỗi dài ai kia ôm giá lạnh
Để tận cùng canh cánh mãi ngân nga!

Nhưng hỡi ôi! Bến trăng tình lỡ bước
Kẻ lữ hành da diết biết bao nhiêu
Dòng sông buồn liêu xiêu gờn gợn nước
Ánh chập chờn rụng trước ngọn đìu hiu…

Thì em ơi! Hãy xem như là mộng
Một chút gì để sống, để phôi phai
Cho lặng lẽ tháng ngày đơn lẻ bóng
Dưới khung trời lồng lộng bớt hàng mây

Sẽ đêm đêm anh qua ấy tìm em
Hoá làm gió bên thềm vi vu thổi
Rồi vuốt nhẹ làn môi màu nhạt tím…
Gửi nồng nàn lưu luyến đó mình ơi!...


18/3/2018
Nguyễn Thành Sáng


Anh Đi Rồi

Nhàn nhạt vàng lác đác trải đường đi
Tia nắng bạc thầm thì xuyên kẽ lá
Thu lãng mạn với gam màu nền nã
Hoa sữa nồng, nhưng dạ đón heo may

Anh đi rồi để lại chén đắng cay
Em uống cạn tháng ngày mong thương nhớ
Rơi lạc lõng nghẹn ngào đêm trăn trở
Man mác buồn nức nở dưới cô đơn

Anh đi rồi căn gác bỗng trống trơn
Nghe chua chát phím đờn buông réo rắt
Tiếng non nỉ côn trùng như siết chặt
Tấm tơ lòng quặn thắt nỗi ưu tư

Anh đi rồi khoé mắt đọng lệ dư
Ướt chăn gối lừ đừ khơi tâm trí
Thuở bão táp, mưa sa, hoài tri kỉ
Bữa cơm thường dung dị nguyện trăm năm

Anh đi rồi gom buốt giá lạnh căm
Ngoài tuyết phủ, trong nằm soi bóng lẻ
Khoác mây lộng treo từng cơn gió nhẹ
Dỗ giấc sầu khe khẽ lịm dần đau

Anh đi rồi có phải cách biệt nhau
Chuỗi gắn bó nghèo giàu luôn chia sớt
Dầu cuộc sống băng sông trồi biển đợt
Vẫn sắt cầm chẳng ngớt những niềm vui

Chiều hôm nay chân độc bước ngậm ngùi
Ôm thấp thỏm sụt sùi ghim da diết
Người yêu hỡi! Tình chung thề bất diệt
Dẫu phận hồng...thủ tiết đợi chờ anh.


October 19, 2019
Tam Muội
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 4303
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết