Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1626)

Go down

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1626) Empty Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1626)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 2/2/2020, 20:39

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1626) Images?q=tbn:ANd9GcSMPQvbQIcufYa0x8tZLMe4Nse3u1OnqLNyouJO2a-wp0fuYWL-sg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1626)

Hối Hận

Bầu sáng sủa bỗng mây đùn xám ngắt
Lá xạc xào, đất nhặt tí tách tuôn
Hồn liêu xiêu, vun vút ngọn gió luồn
Nghe vang vọng nỗi buồn trong quá khứ

Nơi quán cóc ngồi ôn trang tình sử
Từ những nàng sư tử đến thanh tao
Bao Mẫu Đơn hụt hẫng vớt nghẹn ngào
Mới chực hiểu phận trao nhầm kẻ dối

Tánh phè phỡn lại hay thường thay đổi
Ngưỡng hôn nhân như tội ngục giam cầm
Chẳng lòng vàng hoặc khắc cốt ghi tâm
Chỉ ong bướm thì thầm khi cần thiết

Chính em đó! Không màng hơn thua thiệt
Dâng trái tim mải miết khảy cung đàn
Thêu cầu vòng, gom vạt nắng quan san
Vun mầu mỡ, đóng giàn thêm vững chắc

Em có biết, dãy sương mù dày đặc
Thể làm sao được sắc toả bên thềm
Ru ngọt ngào câu hát mãi dịu êm
Nào phải chỗ vai mềm nương nấu tựa

Gây lầm lỗi, lỗi gieo đau một nửa
Nửa đẫn đờ mục rữa cánh thuyền quyên
Vẫn vô tư tưởng thoả mộng phỉ nguyền
Dạ gửi trọn chữ duyên đà ký thác

Núi hờ hững, hững hờ vong phụ bạc
Khiến dòng xanh gánh vác những đục ngầu
Tiếng thạch sùng ngơ ngác giữa canh thâu
Để bất hạnh đỉnh đầu treo tuyết trắng…

Phút hoài niệm dưới hoàng hôn vắng lặng
Sắp mãn phần, rót đắng ngậm chua cay
Cố nhân ơi! Tôi nếm khúc đoạ đày
Hãy tha thứ chuyện ngày xưa đã trót.


October 14, 2019
Tam Muội


Rười Rượi Đọng Bờ Mi

Trời thanh mát, lâng lâng hồn trong mắt
Ngắm quanh bề, lất phất thoảng không gian
Bỗng loáng thoáng tiếng đàn hoà câu hát
Âm vọng buồn, man mác gợi bâng khuâng!

Cũng mùa nầy, mười lăm năm về trước
Có một người xuôi nước dưới màn đông
Bầu giá lạnh phủ trùm lên vạn vật
Vậy mà sao kẻ ấy tợ như không

Tay vẫn thẳng, chèo dòng cuồn cuộn chảy
Mặc nhấp nhô sóng đẩy lắc chao thuyền
Lắm bao lần ngả nghiêng vào vực xoáy
Những tưởng rằng sẽ thấy cõi nằm yên

Đêm đậu nhớ vầng trăng soi bến lữ
Bóng con đò, thiếu nữ ngược xuôi đưa
Khách viễn xứ cũng vừa sang xóm nhỏ
Gót giã từ một thuở mộng ngàn xa

Dưới lóng lánh toả ngà dâng ý nhạc
Niềm mênh mang dào dạt trỗi nhẹ nhàng
Bất chợt dạ ngỡ ngàng nhìn chốn lạ
Nghe gió vờn êm ả phả du dương

Khúc yêu đương trải luồng ru giấc điệp
Nghĩa đá vàng chàng thiếp kể từ đây
Rồi đối diện tháng ngày trên biển biếc
Lửa nấu nung lẫm liệt đẩy hàng mây...

Chiều hôm nay bước dài theo ngõ lối
Hướng mênh mông, vời vợi ửng pha lê
Chạnh dĩ vãng ánh thề rơi đỉnh núi
Một chút gì rười rượi đọng bờ mi.


17/11/2019
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 3880
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết