Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1696)

Go down

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1696) Empty Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1696)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 25/2/2020, 10:56

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1696) Woman-SAD-e1554476419611


Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1696)

Chừng Như Xót Xa

Tiếng côn trùng mải miết điệu ngoài sân
Ngọn gió lạnh bất nhân luồn khe cửa
Nhối nhức nhối bỗng như lằn dao khứa
Tím tơ đồng rỉ ứa những dòng cay

Đêm một mình nghe mặn đắng nghiến đay
Khối trống trải đang giày xiên thấm mệt
Quả kia vốn dẻo dai nay đà hết
Sức rã rời, nhiều vết tích thật sâu

Có lắm khi quẩn trí bởi xám mầu
Giăng chằng chịt cảnh đâu toàn tăm tối
Đường khúc khuỷu bùn sình dơ lầy lội
Bước gập ghềnh với nỗi khổ mang mang

Muốn buông xuôi duyên nợ, nợ lỡ làng
Thêm danh vọng phũ phàng giam số kiếp
Rơi hụt hẫng tiếng kêu than hồ điệp
Cố vẫy vùng thoát nghiệp cõi thâm u

Mãi bon chen lục lọi giữa mịt mù
Hầu nhặt nhạnh miếng phù du sót lại
Đố khuây khoả mối tình gieo ngang trái
Chỉ đem vào muối rải khắp buồng tim

Ngập cơn mê đằng đẵng mắt kiếm tìm
Kẻ tâm sự, lấp dìm cơn cảm xúc
Nhưng bè bạn cũng đôi người lục đục
Kia ra toà, đó thúc ngựa truy phong

Chẳng thể ai chia sẻ hiểu tấc lòng
Còn Cha Mẹ thì mong đừng biết đến
Tuổi bóng xế chừ rinh tia sấm nện
Lấy dây thừng mà bện chặt hay sao?

Rốt cuộc rồi chiếc lá vẫn chênh chao
Đành câm nín nghẹn ngào chan suối lệ
Nghiệt cay nghiệt tẽn tò luôn ngạo nghễ
Để nụ cười méo xệ bám vành môi.


December 5, 2019
Tam Muội


Điểm Bóng Hoàng Hôn

Nầy Sáng hỡi! Từ xa xôi vạn dặm
Ta chuyển mình mấy bận vượt trùng dương
Rong ruổi hướng ngàn phương về tít tận
Sẵn tiện đường thăm bạn buổi canh sương!

Nhìn phong trần, ánh buồn treo suối biếc
Nhẹ nhàng môi, khói thuốc nhả đêm đen
Nghe cõi lòng dấy lên niềm cảm xúc
Thương bạn hiền giây phút vẻ miên man

Có phải chăng quả tim đang trăn trở
Chuyện mịt mờ lối ngõ bước chơi vơi
Hay phong vũ cứ nhồi giăng khắp chỗ
Khiến con thuyền nghiêng ngả nặng chèo bơi?...

Gió Trung Á bạn ơi! Ngồi lặng lẽ
Giữa bốn bề quạnh quẽ phủ màn thâu
Ta chạnh nhớ thuở nào chân sỏi đá
Bao ân tình, nghĩa cả đọng vào sâu

Nhớ kỷ niệm ngọt ngào muôn ấm áp
Nhớ mộng vàng xây đắp vỡ tan phai
Nhớ da diết hình ai sầu khoé mắt
Nhớ từng hồi day dứt, tím trời mây

Nhớ bỗng chốc cuồng quay, chìm tan tác
Nhớ đớn đau còn mất lẽ phù vân
Nhớ gian khổ thời gian đầy chất ngất
Nhớ cát vàng, giọt khát vắt khô khăn...

Trút vét cạn châu thân bầu nhựa sống
Đặt tận cùng chiếc bóng lạnh héo hon
Cố sức bật, đôi chân tìm thoáng rộng
Bờ tới rồi! Thì cũng điểm hoàng hôn...


18/12/2019
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 3869
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết