Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1700)

Go down

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1700) Empty Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1700)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 26/2/2020, 15:14

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1700) Giphy


Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1700)

Rồi Sẽ Một Ngày

Lòng ngóng đợi! Mỏi mòn trong ngóng đợi
Buổi tương phùng phất phới tận miền xa
Để năm tháng quạnh tà đau buồn khởi
Khởi buồn đau! Ôi hỡi ấy vậy mà

Hận nghịch cảnh! Trời đà gieo nghịch cảnh
Khiến đôi tim nhặt nhạnh khối thẫn thờ
Xuân đến Hạ bơ vơ oằn trĩu gánh
Gánh trĩu oằn bởi lãnh nghiệt Thiên cơ

Thật tha thiết! Đâu ngờ yêu tha thiết
Hồn gặp nhau nhận biết mối duyên thời
Uyên rẽ thuý tả tơi lần ly biệt
Biệt ly lần rũ riệt giữa chơi vơi

Bao thống khổ! Cuộc đời mang thống khổ
Ai cặp thuyền hạnh ngộ trải niềm vui
Còn đây vẫn ngậm ngùi sầu thiên cổ
Cổ thiên sầu rộng hố mãi tới lui

Rớt nguồn lệ! Sụt sùi lau nguồn lệ
Nguyện bất toàn dâu bể ở trần gian
Đành nén lại phàn nàn thôi thì thế
Thế thì thôi ngạo nghễ khảy cung đàn

Đồng xướng hoạ! Chứa chan dòng xướng hoạ
Kết mộng vàng khuây khoả khúc tương tư
Gom vần luật âm từ thành vạn đoá
Đoá vạn thành hầu xoá chuỗi lắc lư

Chỉ cõi tạm! Là hư vô cõi tạm
Khói phù vân vạt xám sẽ dần phai
Rồi chốn cũ, hình hài, môi, mắt chạm
Chạm mắt môi cỏ thảm bước khoan thai

Chàng với Thiếp! Dặm dài Chàng với Thiếp
Nay chẳng hoài vướng nghiệp buốt lạnh căm
Dưới ánh toả trăng rằm xây hồ điệp
Điệp hồ xây trọn kiếp thoả tơ tằm.


December 19, 2019
Tam Muội


Lẳng Lặng Con Tim

Ta luôn thấy ảnh Nàng hằng luôn thấy
Nhoẻn nụ hồng, êm ái cận kề bên
Men mật ngọt, khơi lên vầng nguyệt trải
Trải nguyệt vầng soi lối, rạng mông mênh...

Xoa dịu mát, cho tình sâu dịu mát
Phả nghẹn ngào lạc bước chốn lâm sơn
Thôi giá lạnh, chim đơn buồn tiếng hót
Hót tiếng buồn chót vót đỉnh chon von

Thả giây phút chập chờn đưa giây phút
Dạ thẫn thờ đứng trước nẻo đìu hiu
Khoé ai hoài liêu xiêu hình thương nhớ
Nhớ thương hình quạnh ngõ khẽ thầm kêu

Giũ năm tháng ráng chiều trùm năm tháng
Canh cánh lòng, hụt hẫng gót chân xa
Vương vấn mãi cố mà chìm đọng lắng
Lắng đọng chìm, văng vẳng khúc ngân nga

Hết tí tách, hiên nhà nghe tí tách
Ngước khung trời chất ngất khối âm u
Cả bốn phía lờ mờ loang sẫm đất
Đất sẫm loang rải rác lá vàng thu

Vơi khắc khoải mịt mù gieo khắc khoải
Dưới canh tàn nhoi nhói quả ngàn đau
Ngắm cành nhánh gục đầu phơi mê mỏi
Mỏi mê phơi vời vợi áng mây sầu...

Nay hun hút, bóng cầu còn hun hút
Sớm hôm ngày từng lúc hướng về nhau
Thơ ý nhạc đượm màu khuây khoả chút
Chút khoả khuây vun vút cõi trăng sao

Ta với Nàng! Biết bao Ta với Nàng
Nơi thăm thẳm ngập tràn muôn lưu luyến
Thao thức mối tơ duyên oằn trĩu nặng
Nặng trĩu oằn lẳng lặng tím con tim.


19/12/2019
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 3869
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết