Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1702)

Go down

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1702) Empty Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1702)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 27/2/2020, 20:53

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1702) Giphy


Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1702)

Vồn Vã Đầu Môi

Trầm thao thức bao lần mang nỗi nghẹn
Ngẫm chán chường kẻ đến vội vàng kia
Cố ve vuốt để mà gieo cảm mến
Thầm ý đồ rù quến ngả về ta...

Đàn treo ngõ, ngân nga chào “Quý Khách”
Bát đũa ngà lách cách tiệc chờ anh
Đây chun rượu Sâm Banh mời nốc cạn
Rôm rả lời, lai láng, ngập màu xanh

Rồi từ đó mông mênh tình “Tranh vẽ”
Vương vấn lòng nhè nhẹ lảy tim “Khô”
Lưu luyến ảo vật vờ khi quạnh quẽ
Tên của người khe khẽ gọi trong mơ

Siêng lui tới những giờ chơi vơi nhạt
Kéo gió ngàn lất phất dỗ ru say
Nước nửa ly nâng đầy lên chất ngất
Biến cục đường thành mật tặng cho “Ai”

Dẫu khoảng cách, vói tay cho bằng được
Luồn lách qua, đứng trước bẹo hình “Tôi”
Nụ nằm sẵn bờ môi cười ngọt mướt
Tỏ thấy rằng tha thiết lắm bạn ơi...

Nào hay đâu cái thời “Thơ với Mộng”
Bức sương pha treo lộng gió chiều hôm
Vội “bốc hơi” dưới vòm hanh hanh nóng
Tan từ từ, khuất bóng chửa lâm sơn

Bởi tỉnh ngộ một bên, ôi! Chán ngấy
Cũng vì đà rõ thấy ruột gan tim
Giữa kẻ đó màn đen đang cuồng xoáy
Ngập ngụa tràn tiến lại thật gần bên...


18/7/2019
Nguyễn Thành Sáng


Uất Nghẹn Cùng Mưa

Tưởng mạnh mẽ ngờ đâu Ta yếu đuối
Mãi đắm chìm rong ruổi bắt mộng mơ
Để giờ đây nhặt nhạnh khối đẫn đờ
Rơi đáy vực không trơ nhành bám víu

Màn đêm xuống cứ bồn chồn khó chịu
Quạnh hiên ngồi tiu nghỉu ngẫm niềm riêng
Ngọn gió đông cũng kéo buốt xích xiềng
Cho đày đoạ ngả nghiêng dồn tâm trí

Bao hứa hẹn nguyện thề câu tri kỉ
Tình mặn nồng dung dị sẽ có nhau
Đem thiết tha tô thắm cỏ hoa màu
Xây hoài bão, đớn đau vùi lấp rãnh

Cảm huyễn hoặc chớ nào chim liền cánh
Hay nửa vầng ghép mảnh chiếu vàng tia
Chẳng bình minh óng ánh rọi bưng đìa
Há cá chậu lia thia cùng chung bóng

Vườn xuân nở bướm ong luôn kỳ vọng
Giờ tuyết phơi lạnh cóng héo rũ mầm
Gốc hoang tàn nhăn nhúm những vết thâm
Thêm cằn cỗi đá đâm sầm lổm chổm

Tự bào chữa ví mình như hình nộm
Vẽ mặt hề lốm đốm phút tìm vui
Nhưng tận sâu nghe khắc khoải ngậm ngùi
Dường rụng vỡ, sụt sùi, thương số phận

Giữ son sắt hoá ra toàn luẩn quẩn
Khiến tấc lòng uất hận đẳng đeo mang
Chuỗi ước mơ chừ chỉ thấy bẽ bàng
Ôi cay nghiệt! Xốn xang bờ dâu bể…

Làn mưa nhẹ phất phơ vào nhân thế
Xoa dịu hồn, lau lệ, giọt sầu đương
“Sông ít khi cuồn cuộn biến triều cường
Chừng êm ả du dương dài năm tháng”.


December 20, 2019
Tam Muội
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 3904
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết