Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1709)

Go down

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1709) Empty Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1709)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 29/2/2020, 15:36

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1709) 898302-bigthumbnail


Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1709)

Khúc Phù Trầm

Đêm lặng nhìn trơ trọi mảnh trăng lu
Sương bảng lảng giăng mù che đỉnh núi
Vẳng tiếng gáy râm ran đàn dế nhũi
Mà ngấm ngầm thấy tủi phận đơn côi

Khúc phù trầm cứ mãi hững hờ trôi
Lúc vướng bão đẩy nhồi con thuyền nhỏ
Khi cuộn sóng dập dềnh như chiếc rọ
Hoặc băng dầy…ngồi ngó bóng hoàng hôn

Đường thênh thang phủ giá lạnh tâm hồn
Nguồn động lực bỗng chôn vào lòng đất
Sợi can đảm im lìm không co giật
Xác thân nầy quăng tất cả hư vô

Còn niềm tin loáng thoáng đọt mơ hồ
Nuôi giấc mộng vi mô hoài há được
Đâu có thể nguyện toàn dăm điều ước
Hoặc yên bình rảo bước dưới vòm xanh

Luôn đối đầu với ngoại cảnh xung quanh
Đem gượng ép đổi hành trang nhẹ nhõm
Cố đuổi bắt phát quang từ đom đóm
Buộc dây thừng bởi hóm hỉnh nai tơ

Vườn tình yêu thắc thỏm luống đợi chờ
Cây trổ nụ phất phơ trong vàng nắng
Nhưng nhặt nhạnh bao thương sầu đằng đẵng
Để tim lồng húng hắng giữa mùa đông

Nửa đoạn rồi vẫn khập khễnh gai chông
Thôi chấp nhận gắng gồng theo ngày tháng
Lùi một nấc hứng hồng tia chiếu rạng
Hữu hạn đời…hào sảng…chút thảnh thơi

Lướt gió mây! Đây đó khắp phương trời.


December 23, 2019
Tam Muội


Tim Của Anh...

Anh thấu hiểu niềm chơ vơ quạnh quẽ
Siết lòng em nhạt tẻ biết bao nhiêu
Khao khát lắm đích thực một tình yêu
Mà chỉ thấy ráng chiều treo lối ngõ...

Bóng thui thủi, lững lờ theo luồng gió
Bay đó đây lặng lẽ ngắm phai phôi
Nhưng cũng chỉ canh cánh nỗi chơi vơi
Đơn điệu nhạc, ngậm ngùi bên giá lạnh

Ly giọt đắng sớm chiều khi trầm ngắm
Lá thu vàng rụng nắm dấu bàn tay
Ánh nhung huyền, thắt thẻo cuốn vầng mây
Đàn trỗi khúc lai rai, lời não nuột...!

Anh đã đến và em quay mặt ngước
Bốn thẳng nhìn bất chợt loé hàng tia
Ngọn thênh thang cuồn cuộn bỗng kéo về
Cây cành nhánh quanh bề xoè rung lắc

Cái gì thật ngọt ngào nơi khoé mắt
Êm đềm đưa dịu mát trọn tâm tư
Để thẫn thờ chầm chậm tiến vào mơ
Giữa hoa nở, vô bờ dâng cảm xúc

Từ dạo ấy cứ từng giây, từng phút
Mối tơ lòng mỗi lúc đậm in sâu
Vườn vắng Ai, lữ khách chạnh vương sầu
Ngày cát bụi, vó câu dừng hướng vọng...

Rồi đôi ta cùng nhau dìu lối mộng
Dưới khung trời lồng lộng thoảng du dương
Kia nụ cười duyên dáng của hồn Thương
Nọ suối biếc gợn buồn trông vời vợi

Tim của anh! Em ơi! Đầy tiếng nói...


24/12/2019
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 3902
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết