Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1820)

Go down

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1820) Empty Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1820)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 6/4/2020, 11:18

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1820) 12-1


Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1820)

Tôi Hỏi Anh!...

Anh cũng như tôi lặng lẽ lâu nay
Niềm trăn trở ngập đầy theo nỗi nhớ
Mượn giấy bút từng giờ…tìm khuây khoả
Vơi mối sầu lối ngõ quạnh chơ vơ!

Cùng giống nhau quả thắm hồng nồng cháy
Của một thời mê mải tuổi thanh xuân
Cố kéo trăng cõi tầng từ xa lại
Đến gần mình soi rọi, bước thênh thang…

Rồi hôm nay dưới hoàng hôn nắng tắt
Canh cánh lòng, chất ngất chuyện thời qua
Nhịp cung đàn ngân nga còn với mất
Theo tháng ngày rung lắc mãi tim ta!

Nhưng có phải độc hành, chìm vô vọng
Nẻo sương mờ chiếc bóng nghẹn đau thương
Biến da diết, u buồn thành ngọn nóng
Toả lan tràn làm bỏng khét làn hương

Giờ đây tính hơn thua và đố kị
Lửa sân si âm ỉ ở trong anh
Thiêu đốt dần sắc vàng muôn cao quý
Thuở năm nào chí khí trải khung xanh

Anh nắn nót, trầm ngâm anh nắn nót
Cố gom về từng giọt thả vào mơ
Dẫu chỉ chút dạ mờ lên bọt nước
Cũng lộng khuôn treo đó hoá hồn thơ

Để làm gì? Tôi hỏi anh để làm gì
Cho người thấy ngựa phi về tới đích
Hay khiến người khúc khích, rẽ chân đi
Qua ngả khác…Ánh thề sao đánh mất!


1/2/2018
Nguyễn Thành Sáng


Tỏ Bày Nghĩ Suy

Ngồi lặng lẽ đọc niềm riêng vừa viết
Chuỗi thăng trầm cay nghiệt của đời anh
Nỗi cô liêu đang gặm nhấm lộng hành
Trong gác vắng lạnh tanh vì nhung nhớ

Nếu đà hiểu chuyện tình không duyên nợ
Ly nước tràn, chậu vỡ, héo tầm xuân
Hà can chi để khắc khoải thấm nhuần
Đem vướng bận trầm luân vào cõi thế

Dồn cuộc sống xuống con đường kiệt quệ
Rớt vũng lầy dâu bể mãi đeo mang
Bến Tiêu Tương đã đúc kết lỡ làng
Hãy mạnh mẽ hiên ngang là tùng bách

Xua ngớ ngẩn vọng cầu câu thiết thạch
Đầu đội trời hiển hách đáng đời trai
Đừng luỵ Cha Mẹ, hốc hác hình hài
Tháng phờ phạc, năm dài thêm nhọc trí

Thôi mềm yếu bình tâm mà suy nghĩ
Thực tế nầy thi vị biết bao nhiêu
Gió hiu hiu dưới ánh nắng ban chiều
Thả hồn với cánh diều bay tự tại

Dẫu sóng bạc đẩy đưa thuyền xa ngái
Chớ ngả nghiêng sợ hãi bởi cuộn cuồn
Vững tay chèo vì sẽ có kẻ luôn
Đi bên cạnh làm nguồn vui an ủi

Bầu bạn đến khi, tro tàn cát bụi
Hay óng vàng khuất núi ở gành Tây
Thì đôi ta vẫn khắng khít đong đầy
Như hoa lá cỏ cây nào tuyệt chủng.


February 14, 2020
Tam Muội
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 4099
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết