Chữ Việt Forum
Bạn có muốn phản ứng với tin nhắn này? Vui lòng đăng ký diễn đàn trong một vài cú nhấp chuột hoặc đăng nhập để tiếp tục.

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1918)

Go down

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1918) Empty Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1918)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 9/5/2020, 11:09

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1918) Busniess-man-night


Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1918)

Nỗi Niềm Mênh Mang

Bầu oi bức, khô khan trùm vạn vật
Hoa lá đờ héo hắt rũ đìu hiu
Đất nứt nẻ, khao khát biết bao nhiêu
Muôn sự sống tiêu điều dần tơi tả...

Từ diệu vợi bàn tay thần của gió
Vói thẳng về cố phả nỗi hanh hao
Đêm khung trời lấp lánh đỉnh tầng cao
Vạn xúc cảm, thả trào soi mù mịt

Hơi bàng bạc, như chạnh lòng thút thít
Đọng thành sương chen khít nhánh cành cây
Không gian mờ chầm chậm mấy hàng mây
Cũng cám cảnh kéo dài nơi tan loãng

Những nghĩa lớn nhẹ nhàng trong một thoáng
Giúp phôi pha khổ nạn, đổi thay đưa
Và rồi kia loáng thoáng dưới ngọn lùa
Mưa rả rích lưa thưa gầy sức bật...!

Còn ở đây! Yêu đương đầy chất ngất
Quả nồng nàn khép chặt mối tình chung
Cứ phải mãi canh cánh chuỗi bâng khuâng
Khuya thao thức cung đàn ngân não nuột

Là duyên nợ thiết tha từ kiếp trước
Hay ghẹo đùa đẩy bước lạc lầm mê
Khiến thẫn thờ, nghiêng ngả gót chân đi
Rơi ngập ngụa, tái tê niềm tâm sự...

Vậy mà sao có trăng vàng lối ngõ
Trải long lanh êm ả dỗ vu sơn
Sao lại có tiềm thức một linh hồn
Dẫn ngồi giữa khuôn tròn nâng bút ngọc

Và sao lại tháng năm dài quạnh góc
Bỗng bất ngờ cơn lốc kéo vào mơ
Để ngày nào sớm tối tím thu mờ
Nay hoá cánh lững lờ bay khắp nẻo...


21/9/2019
Nguyễn Thành Sáng


Bước Trần Cô Liêu

Nếu chúng mình thấu hiểu được lòng nhau
Thì đôi lứa hẳn không màu u ám
Luôn đối diện với gam sầu ảm đạm
Sắt se hồn, lạc lõng, bám cô liêu…

Gót lang thang vô định dưới bóng chiều
Duyên nợ đã rót nhiều ly cay đắng
Chuỗi ngày tháng giam cầm trong trĩu nặng
Nước xoáy vòng cũng gắng gượng xuôi theo

Nhưng hỡi ôi! Thảm trạng kiếp thân bèo
Chừ vữa nhuỵ, cánh teo, cành tan tác
Trôi thất thểu dập dềnh trên sóng bạc
Cuối đời đành phó thác nghiệt trời cao…

Ước một lần nhẫn nại chịu đổi trao
Đem khúc mắc đang bào mòn tấc dạ
Hay ưu uẩn bởi ngoằn ngoèo sỏi đá
Đọng nỗi niềm buồn bã vốn từ đâu

Hoặc tỏ bày, tường tận, ngẫm thật sâu
Hề trắc ẩn há khâu vào tâm trí
Chẳng trống trải nếm đêm dài mộng mị
Nghe côn trùng non nỉ điệu thê lương…

Nắng vàng buông yếu ớt phủ con đường
Thầm đếm bước mà như đương lệch hướng
Còn chi nữa vòm xanh đôi Long Phượng
Nhỡn nhơ đùa vui ngất ngưởng cánh dang

Lầm lũi về giọt lệ bỗng oằn mang
Muốn níu kéo quãng thiên đàng năm cũ
Vẳng vi vút hoá chăng làn gió hú
Cảm nhận tình trường, tế vũ hoài rơi.


March 27, 2020
Tam Muội
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 4847
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết