Chữ Việt Forum
Bạn có muốn phản ứng với tin nhắn này? Vui lòng đăng ký diễn đàn trong một vài cú nhấp chuột hoặc đăng nhập để tiếp tục.

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2044)

Go down

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2044) Empty Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2044)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 9/7/2020, 10:47

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2044) VOV-Non-15-BAEZ


Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2044)

NỖI LÒNG NGƯỜI ĐI

Gần một năm dừng chân bên vườn vắng
Độ thu mờ, trĩu nặng ánh sầu tơi
Ngày thâm trầm, đêm vọng mảnh trăng soi
Nỗi mênh mang, bồi hồi quay dĩ vãng!

Cùng với gió, cạn say chun bậu bạn
Hoà suối nguồn lai láng thả vào thơ
Đưa bàn tay hứng lấy giọt sương mơ
Để giữ mãi từng giờ không tan loãng

Bởi vẫn nhớ một thời nơi biển loạn
Cánh phong ngàn năm tháng duỗi trời mây
Dưới trăng vàng, êm ả bóng hồn bay
Bao vương vấn ngập đầy trên sóng nước

Nhớ dòng sông, những bến đò thuở trước
Đã bao lần vươn vượt cánh thuyền xa
Rồi dừng chân ngơi nghĩ, ngắm người ta
Trổi khúc nhạc ngân nga lời yêu dấu!

Nhớ chuỗi dài chiều tà, niềm đau đáu
Giữa cung buồn, manh áo bạc màu vai
Chẳng màng chi, cứ mãi hướng về ai
Để khắc khoải u hoài trong lặng lẽ...

Tất cả…là khung trời ngàn ánh loé
Mỗi đêm về nhè nhẹ chảy vào tim
Sáng ửng vầng tỉnh dậy một loài chim
Từ cõi chết bay tìm hồn năm cũ

Rời vườn vắng ra đi, nào héo rũ
Bởi ngàn phương ấp ủ mộng lòng ta
Gửi lại đây vầng sáng, ảnh ngọc ngà
Nơi viễn xứ, tình xa luôn mãi nhớ!


Nguyễn Thành Sáng


Nỗi Lòng Thiếu Phụ

Huế bây chừ sao lất phất hoài mưa
Hòn Núi Ngự cũng vừa rưng rức để
Đủ bàng bạc những ngày buồn dương thế
Ngổn ngang lòng chễm chệ khối sầu vương

Cuối Trường Tiền cây phượng vĩ hầu đương
Trơ cành trải bóng, chường bông héo rũ
Khiến man mác giăng đầy lên vũ trụ
Thiếu phụ dừng…chốn cũ…mỏi mòn trông

Mấy năm rồi ôm lạnh lẽo giá đông
Sau lửa loạn, khói lồng, phân kỳ chở
Cục đỏ hỏn...Hãy còn chung bên nớ
Hay lạc loài tạm bợ giữa dòng trôi?

Kỷ niệm xưa khắc khoải đến từng hồi
Cho tuyết điểm vành môi màu nhợt nhạt
Chuỗi trằn trọc xiết buồng tim bỏng rát
Khan lệ hàng, đâu hạt nhểu tình thâm!

Nước Hương Giang chợt lẳng lặng khúc trầm
Giấu nức nở đầm đầm trong tĩnh mạch
Dù vạn núi, sông ngăn, ngàn khoảng cách
Nhưng thắm nồng, thanh bạch vẫn vọng soi

Giữ sắt son nào tính toán thiệt thòi
Sen hé nhuỵ là coi như đã trót
Dẫu mưa dập, bão càn, hoa úa đọt
Hoặc gió sương lùa, xót lá ngậm băng...

Mạ mãn phần, Mình có biết giùm chăng?
Phút trăng trối luôn hằng mong con gái
Nét rạng rở, nụ cười vui trở lại
Đón yên bình, thoát ải, vẹn tào khang.


May 24, 2020
Tam Muội
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 4474
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết