Nỗi Lòng Hồn Lang Về Cõi Thế (45)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Nỗi Lòng Hồn Lang Về Cõi Thế (45)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 2/4/2016, 22:02


Nhiều! Nhiều lắm nàng ơi, ta mãi nhớ
Gần mười năm sáng tỏ ánh trăng thoa
Chốn thâm sơn u ma, tình vạn thuở
Lịm hồn ta đau khổ cảnh rời xa

Một trăm năm ngân nga đời nhân thế
Chốn dương trần không thể được gần em
Bóng trăng mờ từng đêm phơi ánh lệ
Và bao chiều tà xế kéo hồn đen!

Chốn tịch tờ rủ mềm, ai thảm đạm
Bên gió buồn ngất chán bặt im hơi
Con suối gần thả trôi dòng đen sạm
Không gian tàn u ám mịt sầu tơi

Ta đau lắm nàng ơi, nàng có hiểu?
Nhưng phận người ân hiếu phải đành cam
Nhận một lần tình tàn, thôi chăn chiếu
Để ngàn sau chẳng níu mảnh trăng tan!...

Cha Mẹ ơi! Nặng mang tình ân trọng
Như suối ngàn, biển rộng trải lòng con
Mấy ngàn năm héo hon, sầu vắng bóng
Gặp lại rồi ngàn sống mảnh trăng son

Hồn con lạy song đường, xin nhập xác
Dưới tàn cây phủ mát của sanh thành
Ba nghìn năm canh cánh vạn xót xa
Nay về tổ, đậm đà, thôi rủ cánh

Hỡi muôn ngàn lóng lánh của trăng sao
Ta trả lại một màu đen ảm đạm
Cõi dương trần tiêu tán thuở ngàn đau
Chỉ có còn héo sầu khi đêm lặn
Nhớ về ai, ngàn thắm một tình trăng!


Hồn Lang nhập hồn vào bụng Mẹ 
chuyển kiếp về dương thế!
avatar
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 999
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết