Nỗi Niềm (1)

Go down

Nỗi Niềm (1)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 2/7/2018, 11:10



Nỗi Niềm (1)

Mấy mươi năm thu hình trong cảnh sống 
Từng đêm về quyện bóng với màn đen 
Kia trăng mờ ẩn hiện khuất bên sông
Đây con nước ròng rong không điểm hẹn! 

Ngày quạnh quẽ cửa then cài kín đóng 
Sắc lạnh lùng kết đọng ánh vàng thu 
Chiều ảm đạm giăng phủ cả mênh mông 
Niềm héo hắt, cõi lòng ôm ấp ủ…

Bỗng tỉnh giấc, chu du vào gợn nước 
Thả xuôi dòng, đứng trước ánh trăng sang 
Rồi bất chợt gặp nàng thơ mộng ước 
Giữa khuya buồn muốn được uống sương tan 

Ta lặng ngắm, thấy nàng như tê tái 
Nét đượm sầu, trống trải quấn tâm tư 
Nhỏ lệ hồn vào thơ loang xa mãi
Tìm phôi phai mệt mỏi tự bao giờ! 

Nghe xúc cảm, dạt dào rồi rung động 
Khi hiểu ai cũng giông giống như ta 
Nhận về mình xót xa hay đồng trống 
Dành tặng người biển rộng để vươn xa… 

Từ sâu thẳm, cung đàn ngân khúc nhạc 
Nhịp thời gian bàng bạc nỗi vấn vương 
Sau lần cạn men hương nơi cung các 
Hồn lâng lâng ngây ngất nỗi niềm thương 

Đoá hoa kia, màu phai treo vắng lặng 
Mà sao đây thấy nặng... nhớ hoa buồn! 
Có phải chăng chung nguồn ngày hứng nắng 
Canh khuya tàn cùng tắm giọt sương buông!... 


Nguyễn Thành Sáng
avatar
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 1978
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết