CÔ GIÁO PHƯỢNG

Go down

CÔ GIÁO PHƯỢNG

Bài gửi by hoàng bạch thước on 27/8/2018, 12:39

CÔ GIÁO PHƯỢNG

Ngày xưa tôi học đệ tứ trường Hồ Ngọc Cẩn gần chợ Bà Chiểu và lăng Tả Quân Lê văn Duyệt cùng rạp chiếu bóng Cao Đồng Hưng,đó là ba địa điểm"ăn chơi"đều đặn của thời tôi học trung học!Khi túi rủng rỉnh tiền thì cúp cua vào Cao Đồng Hưng,in ít tiền thì vào chợ Bà Chiểu ăn bột chiên,uống nước mía,không tiền thì vào lăng Tả Quân ngồi ghế đá xem người ta chổng mông lên trời cúng vái,nhìn mây trôi lá rụng và tập tành làm thơ! Những câu thơ đầu đời của thời mới lớn đó tôi đã quên hết chẳng còn nhớ câu nào,ngoại trừ một câu mà tôi nhớ mãi không thể quên vì nó giống như lời tiên tri báo trước cho cả cuộc đời"dâu bể"của tôi sau này kể từ khi...sa chân,lỡ bước về làm chồng người ta!:
Khi khổ quá tôi muốn là cây cỏ
Nắng khô đi xin lửa đốt về trời!
Nhưng những gì kể trên không phải là những gì tôi bùi ngùi muốn viết về! Điều tôi muốn viết về ở đây là cô giáo Phượng dạy văn lớp tôi thuở đó!
Cô giáo Phượng của tôi khoảng ngoài hai mươi,người mảnh mai,cao,dáng vẻ hài hòa đặc biệt là lúc nào cũng chỉ mặc áo dài. Tôi,cậu con trai mới lớn tuổi mười ba,mười bốn:
Lấy việc học là trò khốn khổ
Nên cúp cua đều đặn giải sầu
Mai sau bị đè đầu cưỡi cổ
Cũng số thôi nào có sao đâu!
Chuyện cúp cua của tôi đều đặn như cơm bữa thế nhưng tôi chưa hề cúp cua một giờ dạy văn nào dù rằng những giờ văn đó tai tôi chả nghe gì cả,chỉ hai tay chống cằm mắt say sưa nhìn cô giáo cho đến khi chuông báo hết giờ lúc nào không hay!
Tôi nhớ có một lần cô giáo Phượng ra bài làm văn tự do,nghĩa là muốn múa may phóng bút gì tha hồ!Bài văn tự do của tôi tả về cô giáo mình,dĩ nhiên là tôi phải viết tranh tránh đi nhưng chủ ý cũng có chút mơ hồ hầu ai để ý là thấy mình trong đó liền!
Tôi có một cô giáo thật là xuất sắc về cả hai mặt dạy bảo và nhân dáng!(Đúng ra thì về mặt dạy bảo tôi có nghe gì đâu nhưng chỉ nói xuất sắc về nhân dáng không thôi thì e... lỗi đạo thầy trò quá!)sau một đoạn tả cho có về mặt dạy bảo xuất sắc tôi thật thà đến thiết tha viết về nhân dáng xuất sắc:"Chưa thấy ai mặc áo dài lại tuyệt vời đến như vậy,có lẽ nhờ dáng mảnh mai,cao ráo,đâu vào đấy không thừa không thiếu bất cứ chỗ nào nên áo dài của cô giáo tôi:
Đi một bước thướt tha một bước
Đi hai bước tha thướt bước hai
Đi ba bước khó ai bắt chước
Vì bắt chước sẽ là thiên tai!
Những câu văn"chủ ý có chút mơ hồ" đó còn nhiều đoạn khác nữa! Tôi chắc bẩm là kỳ này thể nào cũng được điểm mười với cả thành tâm của "khối óc tả chân"thêm tâm huyết lai láng của"con tim chân chính"mình như thế!
Nhưng đời ai học được chữ ngờ! bài văn tự do của tôi bị điểm zero kèm theo lời phê bình:
Hành văn khá nhưng ý tưởng còn hơi bị ở...trong tối quá!
Thế mới biết ở đời:
Đôi khi cái mình cho là hay
Nhiều khi sẽ bị chê là dở 
Cái mình tự hào khen nức nở
Sẽ bị chê dở như... cơm chay!
Mang nỗi buồn không biết tỏ cùng ai đó hơn tháng thì lại được ra bài làm văn tự do khác,lần này rút kinh nghiệm từ zero điểm của bài văn trước tôi không dám tả cô giáo mình nữa mà quay sang tả thằng bạn thân ngồi bên cạnh là em ruột của cô giáo Phượng! Thôi thì tôi ca tụng nó hết lời(dù rằng thỉnh thoảng nó cũng cúp cua theo tôi vào chợ Bà Chiểu đớp hít kịch liệt!)nào là lễ phép,trắng trẻo đẹp trai như... tây lai! ăn nói dễ thương... lọt lỗ tai,vân vân và vân! Bài văn làm cho có đó tôi được điểm mười! kèm theo lời phê:
Hành văn dí dỏm,ý tưởng...trong sáng!
Đời như nước chẩy qua cầu! Mới đó mà đã bao nhiêu năm,bây giờ nơi đất khách,quê người nghĩ về cô giáo Phượng không biết giờ ở phương nào,còn sống chăng hay đã thiên thu vĩnh biệt!Xin cho đứa học trò cô dạy văn ngày xưa "Hết dạ chân thành"bầy tỏ đôi lời:
Thưa cô!Mỗi lần viết hay gõ để nói về những cái bùi ngùi đã mất không bao giờ còn có thể gặp lại tà áo dài thướt tha ngày xưa của cô luôn luôn thoáng ẩn thoáng hiện buồn bã bay bay đâu đó!

hoàng bạch thước
(Cabramatta 2018)

hoàng bạch thước

Tổng số bài gửi : 261
Join date : 11/11/2012

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết