Hai Đầu Mang Nỗi Nhớ (2)

Go down

Hai Đầu Mang Nỗi Nhớ (2)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 18/12/2018, 14:04



Hai Đầu Mang Nỗi Nhớ (2)

V. Quỳnh ơi! Giữa mùa xuân năm trước
Vào một đêm tha thướt ánh trăng vàng
Hồn của ta gặp gỡ được hồn nàng
Niềm cảm xúc dâng tràn trong nhịp thở!

Kể từ ấy bâng khuâng và nhung nhớ
Cứ nhẹ nhàng loang giữa khối tâm tư
Ngày mấy lượt chạnh vương vấn, thẫn thờ
Đêm thỉnh thoảng vật vờ theo vọng tưởng

Có đôi lúc tình cờ xoay nghiêng hướng
Thấy bóng nàng lởn vởn dưới tầng mây
Rồi từ từ nhoà nhạt khuất trời Tây
Dạ héo hắt trải dài qua khoảnh khắc…

Cái gì đó! Tợ của mình đánh mất
Chứa chan đầy hương sắc đượm thanh trong
Chuỗi thời gian ôm canh cánh trong lòng
Nay gặp lại mà không làm sao được… 

Chiều thả bước nghe gió vờn con nước 
Róc rách đều, xuôi ngược khúc âm vang
Ngước khung trời chầm chậm nắng vàng tan
Màu thu tím nhẹ lan vào sâu thẳm 

V. Quỳnh ơi! Yêu đương ngoài say đắm
Còn ẩn tàng sâu nặng thức linh mang
Một bức tranh sơn thủy sáng vầng trăng
Có đôi lứa cung đàn ngân tiếng nhạc 

Thơ của nàng trải giọt buồn man mác
Đẫm ướt hồn, chất ngất nỗi bi ai
Dưới khung trời u ám, ngọn heo may
Lùa cỏ lá rải đầy sương lấm tấm

Ta đã đọc và ngâm nga chầm chậm
Thấm thía rồi! Ơi hỡi! Bạn tình chung
Dẫu giờ đây chỉ bóng với linh hồn
Nhưng trọn vẹn cõi lòng trao ước hẹn

Đêm giá lạnh, khuê phòng chưa thấp nến
Tuyết pha lê khắp chốn rải đìu hiu
Buốt côn trùng, núp kẻ đá nén kêu
Để âm ỉ thật nhiều cơn tê tái 

Ngày sớm tối nàng cô đơn bên ấy
Ta nơi nầy khắc khoải nhớ nhung sâu
Trước trái ngang chẳng biết phải làm sao
Cho cạn hết luống sầu thương da diết

Mai mốt kia ta nàng, ai cũng chết
Thôi! Đành cam đợi hết kiếp nầy đi
Chớ mãi hoài thắt thẻo để mà chi
Khi lấp lánh ánh thề xa diệu vợi…


18/12/2018
Nguyễn Thành Sáng 
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 2465
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết