Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (901)

Go down

 Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (901) Empty Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (901)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 4/6/2019, 22:32

 Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (901) Dieu-valse-mua-xuan-tinh-yeu-3


Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (901)

Nốt Trầm Lưu Mãi

Làn mi thiêm thiếp gối tay mềm
Thương quá con khờ dỗ giấc êm
Để Mẹ ngớt sầu vơi trống trải
Trăm điều vướng bận chạnh buồn thêm

Lặng lẽ canh thâu uất nghẹn ngào
Trở trăn da diết phủ chênh chao 
Bão giông chi hỡi đìu hiu quạnh
Sóng vỗ cô đơn rét buốt vào

Chỉ vì cái bã ngưỡng giàu sang
Đã khiến duyên tơ cảnh bẽ bàng
Hồ hởi thuyền xuôi dòng biển cả
Hững hờ để bến nhuộm mầu tang

Ngoài hiên lất phất ngọn mưa phùn
Vạt gió lạnh lùa khàng khẽ run
Tê tái nỗi niềm rơi hụt hẫng
Đài sen thuở nọ vấy men bùn

Chậm lại thời gian chỉ phút giây
Cho ta trút cạn ở nơi đây 
Một bầu tâm sự hằn sâu vết
Gội rửa nhớp nhơ cát bụi nầy

Lỗi lầm em đã trót gây ra
Thực chất xin Mình chữ thứ tha
Thắc thỏm u hoài luôn rón rén
Cuộc đời ai chẳng lỡ chân sa

Thiếu anh ý nghĩa sống hoang tàn
Tăm tối giày vò lệ chứa chan
Hãy sưởi ấm tình khơi ngọn lửa
Nồng nàn tia sáng toả quan san

Nhưng anh lơ đãng vẫn im lìm
Đau nhói tâm hồn những mủi kim
Quặn thắt ưu phiền uyên lạc lõng
Chuỗi dài thổn thức xé buồng tim

Nức nở bi ai dạ rối bời
Nhớ nhung lảng vảng ngập trùng khơi
Nhủ lòng mơ ước thời vô vọng
Tường vữa, tuyết băng, nụ rã rời.


February 6, 2019
Tam Muội


Nấm Mồ Chôn

Mười năm đăng đẳng em rời đi
Bỏ lại nơi đây những thứ gì
Trọn cả tấc lòng tôi ấp ủ
Nâng niu từng chút, giữ từng ly!

Và còn tàn nhẫn nào hơn nữa
Đỏ hỏn nằm kia, núm ruột mà
Chịu đói sữa chờ, chờ kẻo kẹt
Kêu gào, khóc thét, tím lòng cha

Em vui vật chất bã kim tiền
Dưới ngọn đèn màu bán chữ duyên
Hoan lạc, bướm ong, chè rượu chén
Thoả thuê biển rộng mộng du thuyền…

Tôi ôm đau khổ biết bao nhiêu
Chuỗi sống hầu như chỉ bóng chiều
Phủ ám mịt mờ bao lối ngõ 
Vạn sầu lặng lẽ bước chân xiêu

Vừa kiếm miếng ăn vừa giữ con
Sớm hôm tất bật cuộn quay tròn
Năm dài ròng rã cằn khô khốc
Teo tóp trơ xương cái mảnh hồn!… 

Bây giờ em lại trở về đây
Đứng giữa đìu hiu quạnh quẽ nầy
Có phải vấn vương thời dĩ vãng
Hay tàn lá rụng giạt vào cây? 

Tôi vẫn không quên kỷ niệm tình
Bao lời rót mật dưới trăng thanh…
Bao lần ửng lệ sầu trong mắt
Bao giận hờn dai đợi dỗ dành… 

Nhưng nay nước đổ cạn khô rồi
Vá víu vụn tàn cũng rách thôi
Bếp lạnh canh khuya đà hết củi 
Làm sao có lửa để đun sôi 

Con thơ em cứ trải yêu thương
Bù đắp bao năm bỏ nó buồn
Còn giữa chúng ta đành chỉ có
Trọn đời nẻo vắng nấm mồ chôn…


8/2/2019
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 2801
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết