Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (969)

Go down

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (969) Empty Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (969)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 21/6/2019, 21:27

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (969) Chuyen-tinh-valentin-buon



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (969)

Tình Đơn Phương

Se sắt lạnh đêm nằm nghe lác đác
Đếm giọt buồn man mác động con tim
Thấm cô liêu vật vã thổn thức kìm 
Tơ vàng võ rớt chìm sâu đáy bể

Chẳng duyên nợ nên anh thường ngạo nghễ
Câu phũ phàng thốt dễ quyện vành môi
Tình đơn phương mi nhểu lệ từng hồi
Cho khắc khoải nổi trôi miền ảo vọng

Ngọn bấc xoáy đẩy nhánh hồng gợn sóng
Thuyền lênh đênh băng đọng giữa dòng đời 
Mây hững hờ quyện cánh gió lả lơi 
Để ngày tháng rã rời câu mai trúc

Cơn giá buốt phủ lên mình trần tục
Giấc chập chờn mỗi lúc chuyển trời đông
Nhìn người ta say hạnh phúc bên chồng
Sao chua xót bão giông trùm tang hải

Đường tu vụng hương yêu đầy ngang trái
Trách hoá công xám vải lấp đỉnh đầu
Để lặng thầm tẩm mặn ướt canh thâu
Rớt mộng mị vướng sầu dâng ngập lối 

Khúc lã chã bầu hoang vu xuống vội
Mắt mỏi mòn nhức nhối bóng hình đơn
Dạ trầm tư hồn ngất ngưởng chờn vờn
Âm ma quái tủi hờn kêu rả rích

Phút chầm chậm không gian mờ u tịch
Đau tái tê xiềng xích ghịt cõi lòng
Canh sắp tàn mà ánh ngọc hoài mong
Tình yêu hỡi! Long đong bờ bến mộng.


February 23, 2019
Tam Muội


Tình Hoài Vọng

Đêm sương lạnh, lạnh cả bầu tâm sự
Ý sương buồn, buồn cứ mãi theo ta
Có phải chăng thương nhớ bóng hình xa
Để da diết, ngân nga từ sâu thẳm…

Đây vọng nguyệt nhẹ nhàng, êm ả nắm
Đó tửu hồng sưởi ấm giấc vu sơn
Kia ngọt ngào, thắm thiết, nụ trao hôn
Nọ dào dạt ngàn cơn say ngây ngất…

Nhưng tất cả có nào đâu ảnh thật
Chỉ long lanh vằng vặc giữa trời mơ
Là bức tranh thuỷ mạc ẩn vần thơ
Là nhẹ thổi bên bờ du dương mộng

Hỡi tinh tú đỉnh không gian lồng lộng 
Hỡi mây chiều khuấy động dạ sầu đau
Cớ vì sao kết chỉ dưới canh thâu
Nguyện son sắt vẹn câu thề vạn kỷ?…

Để lòng ta lửa thâm trầm âm ỉ
Canh cánh hoài, ghì ghị níu con tim
Nhìn dòng sông thấy lơ lửng mảnh thuyền
Ngắm lam khói, gợi niềm đau chua xót

Không vướng nặng thì tại sao vàng vọt
Dưới thu chiều lối ngõ phủ đìu hiu
Không bâng khuâng vương vấn thật là nhiều
Sao tĩnh mịch nghe kêu từ diệu vợi…

Nhưng hỡi ôi! Vậy mà không thể đợi
Không thể gần, thể nói tiếng yêu “Ai”
Chỉ được làm chiếc bóng giữa tầng mây
Trôi chầm chậm tháng ngày theo ngọn gió…


23/2/2019
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 3132
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết